Bây giờ là thời của dịch cúm A/H1N1, dân gian và luôn cả dân ngay của ta gọi nôm na là "Cúm heo", và lây lan ở xứ ta là khá nhanh, thấy báo chí nói là theo cấp số nhân. Đã có những ổ dịch ở trường học, công sở, những chốn công cộng, và cũng đã có bệnh nhân đầu tiên tử vong, tỷ lệ tử vong đến giờ tại xứ ta là khoảng một phần ngàn, một tỷ lệ khá thấp và dĩ nhiên là rất đáng vui mừng.
Mọi người lo ngại (hẳn nhiên rồi), chẳng hiểu vì lẽ gì mà trên cái trái đất đầy tội lỗi của chúng ta càng ngày càng lắm điều tệ hại, chỉ nguyên bệnh tật thôi cũng đã đủ thứ, chưa hết cúm gà, "sác, xiếc" gì đó, đã té ra cúm heo, và bên Trung Quốc lại thêm dịch hạch tấn công vào phổi, khiến cả thị trấn phải cách ly cấm tuyệt con người ra vào... Trước tôi có một bà bác, chắc bây giờ cụ đang dạo chơi trên Thiên đường, cụ rất ngoan đạo, sáng sớm đi nhà thờ, chiều cũng đi nhà thờ, nghĩa là tất cả thời gian, công sức kể cả tiền của đều ưu tiên cho nhà thờ, cho Chúa và cho cha. Nói xấu cụ chút xíu, mục đích cuối cùng của cụ là để đặt trước một chỗ trên chốn Thiên đường. Cụ không lập gia đình vì cả thời gian tuổi trẻ ở trong nhà dòng, cụ sống một mình rất đạm bạc tuy có khá nhiều tiền, trong nhà cụ không dám mua cái quạt máy, nhưng khi cha xây nhà chung, cụ sẵn sàng cúng ngay cái máy lạnh cho phòng của cha ở...
Sinh thời cụ có một cái nhìn rất hay về cuộc sống, tất cả mọi chuyện trong cuộc sống này là đều là do ý Chúa, tất tật mọi thứ, từ chuyện con gà chạy trong xóm bị xe cán chết, cho đến thiên tai, chiến tranh trên toàn thế giới. Cụ hay kết luận "Chúa đã định như thế" để chấm dứt một câu chuyện. Tôi kể lại khá dông dài về bà bác đáng kính của tôi để muốn nói điều này, nếu cụ còn sống, chắc chắn cụ cũng sẽ kết luận như thế về những dịch bệnh này, và chắc chắn cụ sẽ chép miệng thêm "Tại con người thời nay cả họ sống tội lỗi quá..."
Trở lại chuyện cúm heo, từ khi phát dịch cúm tận ở đâu xứ Mễ Tây Cơ, nhà nước ta đã đề cao cảnh giác, kiểm soát chặt cửa khẩu, biên giới, hải đảo... thế mà nó vẫn cứ len lỏi đổ bộ vào xứ ta được, cái này thì con vi rút cúm heo xem ra tài giỏi dữ, và khi đã vào con vi rút này cũng nhanh tay lẹ chân quá, nhoáng một cái đã hiện diện khắp mọi nơi, khiến dân chúng lo sợ và ngành y tế phải một phen vất vả...
Tôi có một người bạn trên mạng đã lâu nay, từ thời còn bên Yahoo và sau khi lão này sập tiệm thì vẫn tiếp tục qua lại bên Multiply này. Bạn ở tuốt ngoài HN, avatar là cái hoa hồng tươi rói. Tôi cũng đã gặp bạn ngoài đời mấy lần cùng với các bạn khác khi bạn công tác vào SG, phải nói thật đây là một cô gái Hà thành còn sót lại của thời xưa (cô gái, cứ cho là như thế tuy con bạn đã học đại học). Bạn thật sự hồn hậu, chân tình, duyên dáng, và trên hết là luôn hết lòng với bạn bè... Mấy ngày hôm trước bạn đi công tác vào Cần Thơ, một buổi tối đi ăn uống... mải ăn món bánh xèo sao đó mà bị kẻ gian cuỗm mất cái túi xách, từ giấy tờ, tiền bạc, điện thoại, máy chụp hình đều mất hết, may sao về tới HN thì công an gởi trả cho đám giấy tờ do người dân nhặt được, vậy cũng còn may... Bạn bè biết chuyện xúm vào an ủi, thôi thì của đi thay người...
Cách nay hai ba hôm bạn nhắn, nơi bạn làm việc có người bị cúm heo, cơ quan bị cách ly phải ở lại không được về nhà. Hôm sau tình hình có vẻ căng hơn, bản thân bạn bị sốt phải vào bệnh viện xét nghiệm, và đến tối hôm qua bạn gọi điện thoại mà chắc mặt méo xệch "Em bị dương tính rồi...". Đúng là thời của dịch, không phải chỉ có thêm bạn bị, mà tất cả chúng ta ai cũng có thể bị cả... mà không phải chỉ một cái cúm heo, còn cúm gà, hay sốt xuất huyết... đấy có thể xem như "ách trời"... Thật ra thì cúm heo không đến nỗi quá nguy hiểm, theo thống kê của y tế thế giới thì tỷ lệ tử vong còn ít hơn là cúm thông thường, và riêng ở xứ ta có lẽ còn ít hơn toi mạng vì tai nạn xe cộ, thậm chí là bị đè do cây gãy, nhà sập, hay lọt xuống đường mương...
Đành là phải nhắn tin an ủi bạn, những trường hợp như bạn thì chẳng có vấn đề gì vì được phát hiện và sớm điều trị, vài ngày chắc bạn sẽ khỏi ngay thôi... Nhưng cũng có một vấn đề khác nho nhỏ khiến phải suy nghĩ, bạn hiền lành thế mà cái xui cứ theo đuổi, chưa hết chuyện này đã sang chuyện nọ, không biết năm nay có phải bạn bị cái sao La hầu, Kế đô... gì đấy chiếu mạng không? Buổi sáng có nhắn cho bạn, kỳ này khỏi chắc phải đến đình đền nào đấy đội bát nhang làm một giá đồng xin giải hạn...