PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

Bên ao.

Photobucket

Hai chiếc lá môn mọc bên bờ ao.

Photobucket

Vẫn là chú chuồn chuồn quen thuộc.

 Photobucket

Đàn gà co giò chạy khi thấy bóng người.

Photobucket

Và một chú bé câu những con cá lòng tong trên con mương.



Nhiều khi tôi cảm thấy ngộp trong thành phố, nhất là cái thành phố đầy tiếng ồn, bụi bặm, và đầy... người như Saigon. Ở Saigon chỉ được có mỗi một cái sướng, là có rất nhiều quán cà phê cho ta ngồi, từ những quán cóc bình dân lề đường, đến những quán mang nhiều phong cách, thường là bày trí kiểu xưa xưa, cũ cũ, nhạc nhè nhẹ không ồn ào, để cho những kẻ hoài cổ thỉnh thoảng ghé qua, ngồi mơ màng ôn lại dĩ vãng...

Nhưng tôi thích nhất là được ra khỏi thành phố, đến một vùng quê nào đó yên tĩnh, không gian chỉ còn những tiếng chim kêu, hay buổi trưa  vang những tiếng gà gáy sau vườn.

Tuần trước tôi đi ăn một đám cưới quê, có vườn nhà cạnh một dòng sông, có ao cá giữa 2 hàng dừa... Đám cưới khá lớn, ăn tại nhà nhưng đặt tiệc đến 6 món ăn, chưa kể cái món ăn chơi khai vị gồm đến 3 món. Đám cưới có ban nhạc sống, và đám người đi ăn cưới lên sân khấu ca hát ồn ào, vui vẻ... sau khi đã "dzô" kha khá bia lon 333 và cả những chai rượu đế.

Ăn đến món thứ 3 là... mắt trước mắt sau, tôi ôm cái máy hình dọt ra sau vườn.

Bỏ lại những ồn ào, tôi trở về cái không gian mình yêu thích...

--> Read more..

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Trong cuộc tồn sinh.

 Photobucket



Tình cờ tôi chụp được tấm hình một chú chuồn chuồn, đang "xơi tái" chú chuồn chuồn khác, một quy luật của thiên nhiên, quy luật của muôn đời, nói lên cảnh "cá lớn nuốt cá bé", "mạnh được yếu thua".

Tôi thích xem những kênh TV ngoại quốc như Animal, Discovery... bởi những kênh này chuyên phát những phim tài liệu nói về thế giới động vật hoang dã, hay những bộ tộc sống giữa rừng hoang sơ, xa hẳn thế giới được cho là văn minh mà chúng ta đang sống. Tôi thường nhìn thấy những con hổ, báo, sư tử... tấn công và "làm thịt" đám thú vật nhỏ, yếu hơn như nai, hoẵng... cũng như con chuồn chuồn lớn kia vậy.

Thoạt đầu tôi có hơi chạnh lòng, nhưng rồi nhủ thầm, thiên nhiên là như thế, tạo hóa đã sinh ra con hổ, báo... ăn thịt, thì chúng buộc phải ăn những con khác nhỏ hơn để tồn tại, rồi con nai, con hoẵng, trâu, bò... ăn cây cỏ, thì chúng cũng phải ăn cây cỏ để sống... Chúng không thể làm khác, không loài nào có lỗi. Hơn thế, các nhà khoa học còn nói, đấy chính là cách để thiên nhiên tồn tại và phát triển, nếu không như thế, trải qua bao nhiêu triệu năm, trái đất của chúng ta đã chật ních muôn loài, có bồng bế nhau lên non cũng không còn đất mà đứng.

Ở nơi thú vật là như thế, chúng ăn để mà sống. Và tôi lại chợt nghĩ đến chúng ta, những con người...

--> Read more..

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Sinh và Diệt.

Photobucket

Photobucket




Tôi chụp 2 tấm hình trong một khu vườn quê, như các bạn thấy, hình trên là một trái dừa đang nảy mầm, một sự sống ra đời, cho ra những chiếc lá đầu tiên, những chiếc lá này bị gặm nham nhở bởi cào cào, châu chấu, hay sâu bọ. Nếu may mắn vượt qua, thì sẽ có một cây dừa mới, và rồi sẽ cho ta những trái ngọt... tấm hình bên dưới là một chú cào cào đã chết, nằm trên một chiếc lá môn, cũng đã bị gặm loang lổ, một sự sống chấm dứt. Hai hình ảnh tương phản...

"Sự tử cũng như sự sinh", dân gian nói như thế, để thấy rằng cái chấm dứt, và cái bắt đầu đều quan trọng như nhau. Tôi nhớ đã đọc câu này trong một quyển sách dịch nào đó, đã lâu lắm rồi, đại ý: "Cuộc đời, là khoảng cách giữa bóng tối của tử cung, và bóng tối của nấm mồ...", đúng là như thế, giữa hai bóng tối đó chính là cuộc đời, là cuộc sống, ở đó chúng ta hạnh phúc, khổ đau, vui vẻ, chán nản, hy vọng và tuyệt vọng... Những người chung quanh ta là cha mẹ, anh em, vợ chồng, con cái, là những người quen thuộc, bạn hữu, đồng nghiệp, đồng môn, người tử tế... những tình thân, nhưng ở đó chúng ta cũng có thể gặp những kẻ ganh ghét đố kỵ, bọn trộm cắp của tư cũng như của công, đám lộng quyền, kẻ tiểu nhân, hoặc tệ hơn là kẻ thù... những thứ làm cho cuộc sống của chúng ta lắm khi trở nên nặng nề, đáng thất vọng...

Và con người, dù muốn dù không, kẻ ngoan đạo hay gã vô thần, người có học thức hay người ngu dốt, người khôn ngoan hay kẻ khờ khạo... đều cũng phải trải qua như thế, bắt đầu từ sự sinh rồi cuối cùng là sự tử...

"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi..."*.


*Nhạc Trịnh Công Sơn.

--> Read more..

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2010

Hư không.

Photobucket



Trông như một chiếc lá úa đang rơi, chơi vơi ở giữa trời? Thật ra thì chiếc lá úa chơi vơi giữa trời thật, nhưng đang bị mắc vào những sợi tơ nhện mỏng manh. Làm xong nhiệm vụ của mình, chiếc lá úa đang trên con đường trở về với đất.

--> Read more..

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010

Phở Thìn Hà Nội.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket


 

Cuối năm Tây nói chuyện món ăn cao lầu của Hội An, đầu năm lại nói chuyện phở Thìn Hà Nội, coi bộ ngoài cái "chuyên môn" là "ong bướm", tôi lại bắt đầu có "tâm hồn ăn uống" rồi.

Chả là hôm qua nhà không nấu cơm (bởi "ông con" đi chơi với bạn), nhà chỉ có hai ông bà già, cho nên buổi tối đi lòng vòng phố xá. Trung tâm Sài Gòn vẫn đông nghẹt người và xe cộ. Nghỉ liền được 3 ngày, ai có tiền thì đi chơi xa, chẳng hạn lên Đà Lạt tìm chút không khí lạnh cuối năm, và ngắm festival hoa, hay đi Vũng Tàu, Mũi Né hưởng không khí biển. Ban ngày đường phố Sài Gòn có vẻ vắng, nhưng buổi tối người ở đâu đổ ra ngoài đường đông thế.

Xe cộ đông đúc thấy ngán, lại đang đói bụng, đi ngang qua một quán mới mở thấy đề "Phở Thìn Hà Nội", nghe nói nhiều về Phở Thìn ngoài Hà Nội, nên ghé ăn thử. Trước nhất tôi muốn nói về món phở. Cũng giống như các quán phở khác có đủ mọi loại phở, tái, nạm, chín, gân, gầu..., lại thêm phở xào và phở áp chảo. Ăn các món phở nước nhiều nên bà xã tôi gọi phở xào và phở áp chảo. Đĩa phở xào như các bạn thấy trong tấm hình đầu tiên, gồm bánh phở, hành tây, cà chua, thịt bò, rưới lên ít nước xốt... Còn phở áp chảo lại không giống như tôi đã có lần ăn ở một quán khác tại Sài Gòn, là phở áp chảo hơi cháy, tương tự như món phở xào. Còn phở áp chảo ở đây được đựng trong tô như phở thường, và cũng có thịt thà nước lèo như thế, hỏi cô phục vụ có gì khác với phở chín, hay tái, được giải thích là bánh phở thay vì để không, thì áp chảo cũng như xào vậy, nhưng có chan nước lấp xấp, nước này có vẻ hơi đặc, không trong như nước lèo thường, không biết có giống như món phở áp chảo chính gốc ở ngoài hà Nội không? Lại hỏi cô phục vụ, phở Thìn Sài Gòn này có liên quan gì đến phở Thìn Hà Nội không?, thì được nghe trả lời, đây là chi nhánh tại Sài Gòn của phở Thìn ngoài ấy.

Kể ra thì món phở Thìn Hà Nội này ăn cũng được, vị hơi khác với mấy món phở của các quán ở Sài Gòn. Nhưng trong lúc ăn có một chuyện mà tôi và bà xã cười quá xá. Quán ăn có cả ông Tây vào cầm đũa gắp và húp nước phở xì xụp không kém dân Ta, nhưng chuyện cười là như thế này. Có một cặp trẻ tuổi (cỡ 18, 20) ngồi kế bên bàn của tôi, nghe 2 bạn trẻ này nói chuyện xí xô xí xào một hồi, bà xã tôi nói, chắc cặp kia là người Nhật hay Đại Hàn, bởi họ nói tiếng Nhật hay Đại Hàn. Tôi thử quan sát 2 bạn trẻ này, anh thanh niên có nước da hơi ngăm đen, còn cô bạn lại trắng, trông khá xinh xắn. Tôi lại lắng nghe họ nói chuyện, họ nói rất nhanh nhưng không phải tiếng Nhật hay Đại Hàn, cái âm họ nói nghe như tiếng của người Chăm (Chàm) vậy, anh chàng thanh niên da ngăm đen có thể là người Chàm, nhưng cô gái lại trắng, và khuôn mặt thanh tú chứ không có nét thô như những cô gái Chàm mà tôi đã gặp. À, có thể họ là người Lào chăng?, đúng rồi chàngthanh niên trông giống người Lào, và cô gái cũng đẹp giống như mấy cô gái Lào hôm nọ tôi hay nhìn thấy trên Tivi trong Seagames. Vả lại ở Sài Gòn này thì sinh viên Lào theo học đại học khá đông, ở trường Xã Hội & Nhân Văn của cậu con tôi cũng có nhiều bạn trẻ Lào như thế. Tôi nói với bà xã chắc như đinh đóng cột, họ là người Lào đấy.

Ngồi ăn một lúc, 2 bạn trẻ bên cạnh vẫn nói chuyện líu lo với nhau, tôi không để ý gì mấy, nhưng bỗng nhiên bà xã tôi buông đũa xuống và cười, không phải đâu, người Việt đấy, thử nghe họ nói kỹ xem. Tôi chú ý lắng nghe họ nói, và quả thật, họ nói tiếng Việt chứ không phải tiếng Chàm hay tiếng Lào gì hết. Có lẽ đây là đôi bạn trẻ quê ngoài Nghệ An, Hà Tĩnh gì đó. Cô cậu nói với nhau rất nhanh, líu lo như... chim hót. Tôi cũng phì cười, đúng là họ nói tiếng Việt thật.

Tôi muốn nói thêm, quán trang trí khá độc đáo, như các bạn nhìn thấy trên hình. Hai bên tường vẽ, và đắp nổi nhà cửa cũ kỹ liêu xiêu, trông tựa như tranh phố của họa sĩ Bùi Xuân Phái. Ở giữa nhà là hàng cột điện với ánh đèn vàng hiu hắt, một không gian xưa của Hà Nội ba mươi sáu phố phường...

--> Read more..