Múa lân và múa rồng trên đường phố.

Đội lân con nít.

Tuổi thơ ngày tết.

Đứa bé đi chơi tết và ban nhạc Flamenco.

Tay máy "Amatơ".

Tay máy "Prồ".

Sư cô đi chơi xuân.

Bán chim phóng sinh nơi sân chùa.

Và chú chim tội nghiệp sau khi được phóng sinh.

Bà cụ bán vé số ở sân chùa.

Sư thày ở chùa.

Mù mịt nhang khói.

Thành tâm.
Thế là hết những ngày tết, hôm nay là ngày cuối để rồi ngày mai lại tiếp tục "Sáng cắp ô đi tối cắp về", tất cả lại trở về với những công việc thường ngày. Những ngày tết là những ngày của thăm hỏi (với tôi là một số ít người thân), của ăn uống (thế mà tôi cũng "tăng trọng" được 2 kí lô hơi), và vui chơi (tôi chụp gần hết một cái thẻ 4GB, cũng phải lựa bỏ đi kha khá).
Vài năm nay những ngày tết tôi vẫn ở Saigon, ít năm trước thường tết tôi cũng cùng gia đình đi đâu đó, ấy là lúc cậu con trai vẫn còn học tiểu học và cấp hai, sang đến cấp ba và nhất là khi đã vào đại học, thì cu cậu nhất định không chịu đi với bố mẹ nữa, như năm ngoái cu cậu vù tuốt ra Đà Nẵng ăn tết với bạn bè. Năm nay cu cậu ở Saigon nhưng cũng chẳng chịu đi đâu với bố mẹ.
Thế là còn 2 ông bà già đi với nhau, chợ hoa, Hội hoa xuân, đường hoa, chùa chiền, đình, miếu, và ngày giờ còn lại là tôi xách máy hình lang thang một mình mọi xó xỉnh (muốn chụp theo ý mình thì phải đi một mình, ai đó đã nói, nhiếp ảnh là nghệ thuật của cô đơn, cũng đúng...). Các chợ hoa, Hội hoa xuân tôi chụp được nhiều hình hoa và đủ thứ các hình khác, tôi thích chợ hoa vì ở đó thường tôi bắt gặp những nhà vườn từ các nơi đổ về, thường là dân miền Tây miệt vườn, rất hiền lành và chất phác. Ở Hội hoa xuân là những giống hoa rất đẹp, cả cá kiểng, bonsai, đá... Tôi không thích đường hoa Nguyễn Huệ, vì càng ngày càng "sắp đặt" quá, người lại quá đông đúc... Ở chùa chiền, đình, miếu... cũng thế, mọi thứ phơi bày trước mắt. Cái kinh khủng đầu tiên của những nơi này là là đốt nhang đèn, vàng mã nhiều quá... Nơi nào có thờ cúng là mù mịt khói bay, người mình có cái rất lạ là tin tưởng càng đốt nhiều nhang đèn, vàng mã, là càng được nhiều phước (hoặc càng dễ được thần thánh chứng giám). Một cái tết này chỉ tính riêng dân Saigon không thôi cũng đã đốt bao nhiêu tỉ đồng ra tro, đã thải ra bao nhiêu tấn khí carbonic vào không gian vốn đã quá đỗi ô nhiễm...?
Cái tệ thứ hai ở nơi có thờ cúng là chuyện... kiếm tiền, người ta đua nhau kinh doanh (gọi là kinh doanh cho oai chứ thật ra là những cách... moi tiền), từ những người giữ xe, bán nhang đèn... và cả nhà chùa. Đến chùa mà đủ mọi thứ buôn bán ở đó, ì xèo trong sân chùa, tư nhân thì buôn bán cái hữu hình, nhà chùa cũng buôn bán chẳng kém, kể cả những cái hữu hình và vô hình... Tất cả mọi ngôi đình chùa đền miếu đều có vụ cúng cầu an, cúng sao giải hạn, chưa kể chuyện cúng dường... Và tùy theo... sáng kiến của các thày mà thu tiền. Người ta in ra những tờ giấy chữ nghĩa lem nhem, tôi đọc được trên đó là những sao, nào là Thiên la, Địa võng, La hầu, Thái bạch, Kế đô, Thiên hướng... nhiều lắm không sao mà nhớ hết. Và không ai thoát khỏi không bị sao chiếu. Thiện nam tín nữ cứ lấy mấy tờ giấy đó, ghi tên tuổi của mình vào rồi gởi lại chùa, dĩ nhiên là kèm theo một số tiền, có chùa thì... tùy hỉ, có chùa ra giá một tờ như thế là bao nhiêu ngàn. Ở một ngôi chùa rất sạch đẹp nơi quận Phú Nhuận gần bờ kênh, hôm tôi đến phụ trách cái mảng này là một sư thày chỉ chừng ba mươi. Những ai đến hỏi đều được sư thày bấm độn đàng hoàng và phán đại khái, nữ giáp tý năm nay tam tai phải cúng 18 lá đặt nơi tượng 18 vị La hán trong chùa (chùa này có tượng 18 ông La hán khá đẹp), một lá 10 ngàn đồng vị chi là trăm tám, nam giáp dần tam tai đã qua nhưng năm nay bị sao Thiên tai chiếu, cũng 18 lá trăm tám... nhà 3 người tổng cộng năm trăm tư... Khá lạ là tất cả đều không bị sao này thì sao khác chiếu, đều phải 18 lá. Có nhà bảy người gồm bố mẹ, ông bà, con cái móc ra trên một triệu kính cẩn dâng thày, và đặc biệt chẳng ai chịu đưa tiền lẻ (cho dù có), số tiền còn lại là biếu thày... Chỉ một nhoáng tôi thấy thày thu vào mười mấy triệu...
Những ngày tết ở Saigon có một cái sướng, ấy là chuyện đi lại, đường sá. Người dân Saigon đã quen với nỗi khổ kẹt xe, lô cốt, tự nhiên được hưởng mấy ngày đường xá thênh thang. Chắc do năm nay được nghỉ dài ngày dân chúng đua nhau đi du lịch, về quê... Buổi sáng nay ngồi uống ly cà phê đọc tờ báo Tuổi Trẻ đầu năm, đọc bài báo có tựa "Hỗn loạn giao thông: quá đủ rồi" của một người Mỹ sống lâu năm ở Saigon. Ông người Mỹ này đưa ra những nhận xét xác đáng, đi nhiều nơi trên thế giới, nhưng ông chưa từng thấy nơi nào giao thông đáng ghê sợ và tồi tệ như ở Việt Nam, trong đó có Saigon. Người ta lái xe trên đường phố bất kể luật lệ, bất kể tính mạng của người khác, nói gì đến lịch sự. Thứ nhất ẩu là tắc xi, rồi đến xe buýt, ông người Mỹ nói "Thành phố này không thể tiến vào thế kỷ 21 nếu người dân vẫn còn lái xe như những đứa trẻ mới lên mười như hiện nay", và "Kẻ nào mạnh kẻ đó đúng".
Cái nhận xét mà tôi đưa ra cuối cùng của ông người Mỹ, hóa ra không phải chỉ đúng trong chuyện giao thông, mà nó phản ánh tình hình của tất cả mọi lãnh vực trong xã hội...
Dẫu sao cũng vẫn mong mỏi một năm mới tốt lành đến cho mọi người...