PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Thiên nhiên.

Photobucket



Thiên nhiên có những quy luật của nó "mạnh được yếu thua", "cá lớn nuốt cá bé", muôn đời là như vậy. Tấm hình bên trên tôi chụp được cảnh một con nhện nước đang rình để chộp con ruồi trên một chiếc lá sen, còn tôi rình để "chộp" được hình cả hai. Nhanh tay lẹ mắt cộng thêm chút may mắn, và phương tiện kỹ thuật, nhiều khi chúng ta có được những tấm hình thú vị.

--> Read more..

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Chuồn chuồn.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket



Tôi thích chuồn chuồn, hẳn là như thế rồi, bởi vậy cái Ava của tôi là hình một con chuồn chuồn kim nhỏ bé, và tôi đã chụp rất nhiều hình ảnh của những con chuồn chuồn đưa lên blog. Có một chị bạn (chị phungchau) ở tuốt bên trời Tây Paris, hình như bên Tây không có chuồn chuồn mà chỉ có bướm, nên khi nhìn thấy hình ảnh con chuồn chuồn quê nhà, chị rất ngạc nhiên và thích thú.

Thật là tuyệt vời khi được nhìn thấy những con chuồn chuồn đủ màu sắc với đôi cánh mỏng tang trong suốt, bay lượn giữa bầu trời, chẳng thế mà thuở nhỏ bọn trẻ con đã gọi chiếc trực thăng đang bay là "Máy bay chuồn chuồn", có lẽ tại trông chúng giống như những con chuồn chuồn đang bay lượn. Bọn con nít chúng tôi còn rình bắt chúng để chơi, cũng như chơi đá dế, đá cá lia thia...

Dĩ nhiên chụp những con chuồn chuồn đang bay là không thể, nên tôi chỉ có thể canh chụp khi chúng đang đậu trên những nhánh cây khô, hay những chiếc lá...

Gởi đến chị phungchau và các bạn vài hình ảnh ấu thời như thế.

--> Read more..

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Con chuồn chuồn kim.

Photobucket



Tôi khoái chuồn chuồn, dĩ nhiên rồi, và đã chụp không biết bao nhiêu hình chuồn chuồn, nhưng thường là chụp loại chuồn chuồn trung trung, bởi loại này thường thấy nhiều, còn con chuồn chuồn bự gấp đôi gấp ba con trung mà ngày xưa còn bé tụi con nít nhóc chúng tôi hay gọi là chuồn chuồn ngô thì bây giờ hiếm gặp, con này con nít khi bắt phải coi chừng, nếu để cho nó cắn có khi chảy cả máu tay, bởi nó có cái hàm to khỏe và sắc.

Còn một loại chuồn chuồn mà hôm nọ đi trong công viên tình cờ tôi canh chụp được như tấm hình bên trên, là chuồn chuồn kim, gọi thế bởi chúng bé tí tẹo, thân chúng đầu đuôi chỉ vừa đúng như cây kim khâu hay cây kim máy may. Con chuồn chuồn kim này bây giờ cũng ít thấy, chắc tại chúng khá nhỏ bé dễ lẫn vào cỏ cây khó nhìn, hay tại nhỏ bé quá chẳng có gì để tự vệ nên chúng dần dần bị các loài khác tiêu diệt. Hoặc bây giờ ao hồ chẳng còn mấy nên chúng chẳng còn nơi sinh sống.

Con chuồn chuồn kim này rất đẹp, thân màu xanh biếc da trời chuyển sang cái đuôi như cây kim màu nâu, cái đầu nhỏ xíu cùng đôi cánh mỏng manh trong suốt, tôi gặp con chuồn chuồn kim này, cũng mừng như bắt gặp một người bạn thân xa cách lâu ngày, và tôi không thể bỏ lỡ mà không chụp được hình nó.

Cuộc sống với tôi như thế đấy, ngoài những lo toan thường nhật, tôi vẫn còn đôi ba thứ để giành lại cho chính bản thân mình.

--> Read more..

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Say mê.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Hoa, luôn luôn là niềm say mê của tất cả mọi người. Các bạn nhỉ?

--> Read more..

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Thế giới phẳng và cái thanh chắn.

Photobucket

Photobucket



"Theo Kinh thánh thì Chúa đã tạo ra thế giới trong sáu ngày và Ngài đã nghỉ vào ngày thứ bảy. Quá trình làm phẳng thế giới cần nhiều thời gian hơn. Thế giới được làm phẳng bởi sự hội tụ của mười sự kiện chính trị, phát kiến và các công ty lớn. Chẳng ai trong chúng ta được nghỉ ngơi kể từ ngày đó, và có thể sẽ chẳng bao giờ được nghỉ ngơi". *

Kể từ khi chiếc máy bay siêu thanh Concorde ra đời và chính thức hoạt động thương mại vào năm 1976 thì thế giới đã bị thu nhỏ lại, người ta nói một người có thể ăn sáng tại Paris, ăn trưa ở New York, và ăn tối ở London. Thế giới đã bị thu nhỏ lại nhưng chưa "phẳng" như ngày nay, về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Dĩ nhiên trái đất vẫn tròn, tròn như hàng tỉ năm nay đã tròn, nhưng thế giới thì đã phẳng.

Theo Thomas L. Friedman có 10 nhân tố đã làm phẳng thế giới, trong đó chỉ có một nhân tố thuộc về chính trị, còn lại 9 nhân tố thuộc về những phát kiến trong lãnh vực tin học, và hoạt động của các công ty lớn mang tính toàn cầu. Nhân tố được Friedman kể đầu tiên thuộc về lãnh vực chính trị, đó là sự sụp đổ của bức tường Berlin vào ngày 9/11/1989, mở đường cho sự sụp đổ của cả khối Đông Âu, và Liên bang Xô Viết sau này, và dưới góc nhìn của ông là sự sụp đổ của một hệ thống kinh tế. Có lẽ nhân tố đầu tiên làm phẳng thế giới này có vẻ như không liên quan gì đến đa số chúng ta. Nhưng những nhân tố còn lại như Mạng Toàn cầu (WWW - World Wide Web) xuất hiện, những phần mềm cài đặt trong computer phục vụ nhanh chóng và tiện lợi cho những công việc của con người, việc tải lên mạng những ý kiến, suy nghĩ... của từng cá nhân (một người trong mấy tỉ con người tồn tại trên trái đất...), cộng thêm việc cung cấp thông tin nhanh chóng và miễn phí bởi những trang web như Google, Yahoo, MSN... đã làm thay đổi tận gốc rễ tất cả và làm phẳng thế giới... Còn có những nhân tố khác đã làm phẳng thế giới như việc cung cấp toàn cầu những dịch vụ, hàng hóa của các siêu công ty (công ty đa quốc gia), hay như việc các nước lớn chuyển sản xuất ra nước ngoài, bởi nguyên liệu và nhân công giá rẻ... đã ít nhiều liên quan và tác động lên cuộc sống của mỗi con người chúng ta... như tôi và bạn đã cảm nhận.

Quả thật từ khi chiếc máy vi tính ra đời và phổ cập đến từng gia đình, rồi đến từng cá nhân cộng thêm với dịch vụ trên mạng toàn cầu miễn phí như hiện nay thì thế giới đã thay đổi, và cái nhìn của mỗi con người với thế giới cũng thay đổi. Và theo như Friedman, thế giới đã trở nên phẳng. Cách nay nửa thế kỷ để biết được một thông tin hay hình ảnh cách nửa vòng trái đất có khi phải mất hàng tuần, hàng tháng. Vào khoảng thập niên 60 của thế kỷ trước, để có những bức ảnh màu (mà màu sắc cũng không trung thực, rực rỡ như bây giờ) phải quen biết với một người nước ngoài nào đó và nhờ vả họ gởi tận sang Hongkong để tráng phim, in ảnh, và thời gian nhận được ảnh cũng phải cả tháng, đấy là may, có khi bưu điện làm thất lạc... Bây giờ với Internet, tích tắc người thân của chúng ta ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có thể nhận được những hình ảnh, những video clip, do chúng ta mới thực hiện, còn... nóng hổi. Hoặc nói chuyện với nhau, nhìn thấy được cả hình ảnh, tuy cách xa nhau cả nửa vòng trái đất... Dĩ nhiên cái gì cũng có mặt trái của nó, cùng với những tiện ích, những gì tốt đẹp nhất phục vụ cho con người, cái thế giới phẳng này cũng đã phá tan biết bao nhiêu truyền thống đã có cả ngàn năm. Những cái xấu cũng phát tán nhanh chẳng kém. Người ta nói một nước Nepal cổ kính quân chủ, đã trở thành nước dân chủ, cũng chính là do Internet, bởi chính thông tin chứ không phải gì khác, đã mở toang cánh cửa của quốc gia nhỏ bé này với thế giới bên ngoài... Bởi thế cũng đã có nhiều nước cấm tiệt, hoặc tìm cách hạn chế Internet với người dân.

Ngày xưa con người làm việc trên giấy, bút, chạy đi chạy lại... rồi tiếp đến điện thoại, máy fax, nhưng kể từ khi những máy vi tính để bàn (Desktop) ra đời, rồi đến máy vi tính cá nhân (Laptop), thì đúng là thế giới đã trở nên phẳng, tất cả thế giới đã gói gọn trong cái màn hình phẳng...

Nhưng có gì liên quan giữa thế giới đã trở nên phẳng với cái thanh chắn ở công viên như tấm hình tôi đã chụp, với tôi cũng chẳng có gì liên quan, cho đến khi có hai câu chuyện rất nhỏ này xảy ra. Câu chuyện thứ nhất, một hôm đi ngang qua công viên đẹp nhất nằm giữa lòng thành phố, tôi chợt nhìn thấy một người quen ngồi bệt ngay cạnh cái thanh chắn ôm chân nhăn nhó, dừng xe máy lại tôi vội hỏi thăm, thì ra bạn đi bộ trong công viên, hôm nay bước qua cái thanh chắn thế nào mà chân bị móc vào té chúi nhũi, kết quả chân tay trầy trụa, bàn chân móc vào cái thanh chắn sưng vù đi không nổi. Bạn đã điện thoại về nhà gọi con ra đón... Câu chuyện thứ hai có lẽ nguyên nhân cũng về cái thanh chắn, hôm khác đi qua công viên tôi bắt gặp một thiếu nữ ngồi trên xe lăn, kế bên cái thanh chắn phía ngoài đuờng dõi mắt nhìn vào phía trong công viên. Có lẽ cô gái cũng muốn vào công viên đi dạo một vòng với chiếc xe lăn của mình, nhưng cái thanh chắn kia đã ngăn không cho cô vào. Cái thanh chắn vô tình, đã tước đi của cô những gì cô đương nhiên được hưởng...

Và như thế, thế giới cũng không hoàn toàn phẳng...


* Trích trong cuốn "Thế giới phẳng". Thomas L. Friedman.

--> Read more..