
Tôi nhận được Email của một người bạn thân quen đang ở Hoa Kỳ, trong đó có những hình ảnh của một Saigon xưa, và những bài hát cũ, mới hát về Saigon. Tôi xem những hình ảnh và nghe những bài hát này với một chút nhớ, một chút bâng khuâng...
Saigon tháng tư năm 75 thật ngột ngạt, ngột ngạt bởi cái nắng tháng tư của miền Nam, bởi những người từ khắp các nơi đổ về, bởi chiến tranh đã cận kề, bởi những người Mỹ cuối cùng đang ra đi, kéo theo cả triệu người hoảng loạn. Khi ấy tôi mới ngoài hai mươi, vừa vượt qua cả ngàn cây số để trở về từ một cõi chết, mệt mỏi, căm giận, và khá nhiều thất vọng...
Những ngày cuối tháng tư ấy thật lạ kỳ, doanh trại tôi đóng giữa Saigon, cách tòa đại sứ Mỹ mấy bước chân. Tôi đã chứng kiến cái cảnh người ta tuyệt vọng liều mình đánh đu trên bờ tường rào đầy kẽm gai của tòa đại sứ Mỹ, trước những mũi súng của tụi quân cảnh Mỹ, để cố vào cho được trong tòa đại sứ mong chen chân lên được những chuyến trực thăng di tản đầy ắp người. Có chuyến trực thăng đáp xuống đậu ngay giữa đại lộ Thống Nhất hồi đó, và có những người đi đường đã quăng cả xe gắn máy đang chạy để leo lên.
Khi NTT, viên trung úy không quân lái chiếc F5 thả bom dinh Độc lập, tôi đang ở gần đó cách mấy trăm thước, tôi nghe tiếng phản lực rít lên trên đầu và tiếp theo đó là tiếng nổ inh tai. Trên đường phố mọi người nhốn nháo, ngay sau đó radio thông báo sự việc. Khi chính một viên sĩ quan phi công của quân đội Saigon đã ném bom vào dinh Độc lập, thì tôi hiểu là mọi việc đã kết thúc.
Không phải chỉ những người Mỹ cuối cùng đang tháo chạy khỏi Saigon, mà cả Saigon đang nhốn nháo. Người ta cố nhào vào phi trường Tân Sơn Nhất đang bốc cháy và hứng chịu những trái đạn pháo để mong lên được một chuyến bay, ở các tòa đại sứ cũng thế, những chuyến trực thăng đầy nhóc người... Người ta cũng đổ xô ra các bến tàu quân sự và dân sự, lần thứ hai trong vòng một tháng trời tôi đã chứng kiến cái cảnh con người thực sự điên loạn. Tôi đã có những người bạn cùng chung một đơn vị đã ra đi như thế, bỏ lại vợ và các con còn nhỏ, những người bạn này cũng đã rủ tôi ra đi, bởi những lời đồn đoán, bởi cơn tuyệt vọng tập thể...
Trước đó, vào những ngày đầu tháng tư tôi có một bà bác, chị của ông cụ tôi. Bác có chồng làm cho sở Mỹ, người Mỹ đã cho cả gia đình bác di tản, bác có 2 người con đi lính ở xa không về được, bác gặp tôi nói cháu thế chỗ con của bác, các anh con của bác chẳng biết lúc ấy sống chết ra sao, và bác sợ nếu Saigon sụp đổ, là lính, ở lại tôi có thể bị nguy hiểm.
Buổi trưa ngày 30 tháng tư, khi Big Minh tuyên bố đầu hàng, tôi trở về gia đình, việc đầu tiên là ngủ một giấc...
Saigon năm 75, và nhiều năm sau đó, cả triệu người Việt đã bỏ nước ra đi, nhưng đồng thời nhiều triệu người đã ở lại. Những gì thuộc về lịch sử hãy để cho lịch sử phán xét, hôm tết tôi có người bạn vượt biên vào những năm cuối 80 của thế kỷ trước về gặp lại. Bạn mời đám bạn cũ uống cà phê, rưng rưng nói: Đi hay ở không có gì quan trọng, mừng vì chúng ta vẫn còn sống để gặp lại nhau...
--> Read more..