PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Ngày của Mẹ.

 

Photobucket



Trời nóng đã luôn, gần giữa tháng 5 tây mà trời vẫn cao vun vút chỉ thấy nắng và nắng, mọi năm giờ này là đã mưa gió lai rai, nghe nói nhiều nơi sông rạch ao hồ khô cạn, nguời dân không có nước mà xài nói chi đến trồng cấy, thời xưa mà như vầy chắc vua quan đã đăng đàn xã tắc mà cầu mưa.

Tôi có một bà bác đã quá vãng (giờ này chắc chắn bà đang đi lễ nhà thờ trên thiên đường), bà không có gia đình riêng, thời nhỏ bà đã có một thời gian dài sống trong nhà dòng nên rất ngoan đạo, nhất nhất việc gì xảy ra cho bản thân hay cho xã hội bà cũng đều kết luận có một câu "Đấy là ý Chúa", sau đó thì bà đến nhà thờ cầu nguyện, khi về già không còn làm việc nữa một ngày có khi bà đến nhà thờ 2 lần, sáng và chiều, đấy là niềm vui của bà trong cuộc sống. Bà cũng thường đọc nhật báo, và cũng chỉ dừng lại ở mục "xe cán chó, chó cán xe", nếu như thời nay bà mà đọc được những tin tức kiểu như hành hạ trẻ con, vợ chồng hại nhau, hay xã hội ly tán... bà sẽ ngoặc ngay những chuyện này vào chuyện nắng nóng "Con người bây giờ sống tội lỗi quá nên Chúa phạt".

Thuở tôi còn nhỏ thì bà sống cùng gia đình tôi, bà đi dạy học cho một trường mẫu giáo của mấy ông cha, và dạy cho con nít biết đọc chữ rất nhanh và giỏi, anh chị em tôi gần mười đứa trong nhà đều học vỡ lòng "khai tâm" ở bà, phương pháp dạy ở bà rất đơn giản, không "bác học" như trường lớp bây giờ, học mà như chơi, như hát chứ không phải học chữ "A, B, C là 3 chữ đầu Ư và Ơ là chữ có râu...", cứ thế mà trẻ con nhận được hai mươi mấy chữ cái và biết đọc hồi nào không hay.

Trong một gia đình xưa tôi nhớ vai trò của người mẹ rất lớn (nhất là ở thành phố), bởi người cha đi làm lo sinh kế suốt ngày, người mẹ ở nhà chỉ lo chợ búa cơm nước, và dạy dỗ con cái. Trong nhà tôi cũng thế, mẹ tôi (em ruột của bà bác kể trên, cầu cho cụ khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi) nay đã ngoài tám mươi, lo toan gì trong gia đình cũng là người mẹ, những bà cụ ngày xưa thường không được học hành gì nhiều, thường chỉ lớp ba trường làng, vừa đủ biết đọc biết viết, và những bà mẹ thường dạy dỗ con cái bằng ca dao tục ngữ. Mẹ tôi cũng thế, không được học nhiều nhưng cụ lại nhớ rất nhiều ca dao, hát ru. Cách nay mấy chục năm nửa thế kỷ làm gì có máy cát sét, máy nghe nhạc vặn lên cho con nít nghe như bây giờ, con cái lớn lên trong tiếng võng đưa kẽo kẹt và tiếng hát ru của bà mẹ, với người miền Bắc như bà cụ tôi thì "Cái cò cái vạc cái nông, ba cái cùng béo vặt lông cái nào...", hoặc "Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa, có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh...", hay hát theo điệu cò lả "Con cò bay lả bay la, bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng...".

Nhà anh em đông tránh sao được chuyện giành ăn, giành đồ chơi, kèn cựa... đôi khi cụ cũng phải dùng đến roi vọt, cụ không thuyết giảng dài dòng, chủ yếu vẫn là những câu ca dao tục ngữ dạy dỗ "Ăn trông nồi ngồi trông hướng", "Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau", "Giấy rách phải giữ lấy lề", "Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây", "Bán anh em xa mua láng giềng gần"... Khi đã lớn lớn đôi khi thấy cách dạy dỗ của các cụ là "cổ hủ", nhưng ngày đó không dám cãi lại cha mẹ như trẻ bây giờ, thời đó có khi học đại học hay có gia đình rồi rồi mà vẫn sợ cha mẹ một phép.

Bây giờ cụ đã bắt đầu lẫn, nhiều khi chuyện này nói sang chuyện nọ, và thế hệ chúng ta cũng đã bắt đầu bước sang tuổi già, mỗi thời có một cách suy nghĩ khác, con cái chúng ta cũng thế, cái bất tử của con người không phải ở chỗ sống mãi mãi, mà là tiếp nối, đời này tiếp nối đời nọ...

--> Read more..

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Xứ bưởi.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Xưa ở xứ Trấn Biên Nông Nại thuộc Đàng Trong miền đông Nam kỳ Lục tỉnh này từng được mệnh danh là "Giang hồ đệ nhất bưởi", bưởi xứ này ngon và có tiếng một thời gian dài với danh hiệu bưởi Tân Trào, sau này bưởi Tân Trào nhường bước cho bưởi Năm Roi Ba Roi gì đó cũng của Nam kỳ Lục tỉnh nhưng thuộc miền tây, mất danh hiệu về bưởi đến thời hiện đại lại có một cái nhất khác nổi lên, đó là nhà thương... điên to nhất xứ, cũng gỡ gạc lại được danh tiếng đôi chút.

Tưởng cũng nên nhắc lại chút xíu về nguồn gốc của xứ Trấn Biên Nông Nại này, xưa kia thời chúa Nguyễn là do những người Hoa "phản Thanh phục Minh" với vị tướng cầm đầu là Trần Thượng Xuyên đến đây lập nên Nông Nại Đại Phố, trên Cù Lao Phố bây giờ. Thời ấy chưa có xa lộ bề bộn đất cát xe chạy như mắc cửi, chủ yếu di chuyển bằng thuyền bè trên sông nước, vùng này sông nước nhiều với con sông chánh Nông Nại, và nhiều nhánh sông con, trên bờ mưa thuận gió hòa đất đai thích hợp cho việc trồng cấy, thuận lợi đường thủy giao thương hàng hóa về miệt vườn miền tây Nam kỳ Lục tỉnh, cho nên thịnh vượng một thời, được ví như phố Hiến của xứ Đàng Ngoài. Trên bờ sau này từ khi người Phớ Lăng Sa đến cai trị có thêm đường hỏa xa với những cây cầu sắt của Công Ty Eiffel ở mẫu quốc thiết kế xây dựng.

Đến thời Nguyễn - Nguyễn phân tranh (anh em nhà áo vải Nguyễn Huệ và chúa Nguyễn Ánh), thì Đại Phố Nông Nại mắc cái họa chiến tranh. Khi quân Tây Sơn của anh em nhà Nguyễn Huệ tràn đến, lấy cớ những người Hoa ở Nông Nại theo phò Nguyễn Ánh nên đã ra tay sát hại khiến nhà cửa tiêu tan, dân tình ly tán. Những người Hoa ở Đại Phố này dạt xuống Thầy Ngòn lập nên Chợ Lớn, có những người khác chạy xa hơn, tuốt xuống miệt vườn Mỹ Tho.

Qua bao nhiêu đời đất Trấn Biên này vẫn còn đó, hiền hòa bên dòng Nông Nại, nơi này có lẽ cũng có những cái nhất nữa, đó là nhà máy nước cung cấp nước cho cả khu vực Thầy Ngòn rộng lớn, và khu Công nghiệp đầu tiên của xứ Đàng Trong cũng được lập nên tại đây..

Một ngày theo chúng bạn rong chơi vườn tược sông nước, ngắm những trái bưởi xanh mướt trong vườn...

Trung tuần tháng Ba năm canh Dần, lập hạ.

--> Read more..

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Phóng sự... vịt.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Sau phóng sự khỉ đến phóng sự vịt. Vịt thì không bắng nhắng láu cá như lũ khỉ (ông cố mấy mươi đời của con người có khác). Trông đàn vịt bơi lội dưới ao thấy êm ả và thanh bình.

--> Read more..

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Phóng sự... khỉ.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Ngày nghỉ chú tiểu tôi bày đặt theo chúng bạn đi du hí ở Nông nại Đại phố thuộc xứ Đàng trong. Dĩ nhiên là có ghé vãng cảnh chùa, đó là ngôi chùa nằm trên núi Chu Thái, thuở nhỏ tiểu cũng đã ghé ngôi chùa này, cái ngày xưa ấy chùa nhỏ nhưng đẹp lắm, chùa nằm cheo leo trên núi đá, cây cối um tùm, đúng là cảnh tu hành chốn sơn lâm. Bây giờ lên núi chỉ thấy toàn bê tông cốt thép, cái gì cũng to đùng, hào nhoáng.

Nhưng ấn tượng nhất với tiểu không phải là chùa hào nhoáng, mà là những chú khỉ ở chùa. Chùa có một đàn khỉ độ mươi con, mọi người vào lễ chùa thì tiểu rình mò chộp được hình ảnh gã khỉ bảnh trai nhất đàn đi "chôm" trái cây. Bình thường khỉ ta đánh đu tòn teng trên cây, trên mái nhà, thoắt thấy thí chú đi lễ chùa hớ hênh hắn ta liền phóng xuống, leo tót lên chiếc xe gắn máy lục túi chớp được trái táo. Các bạn nhìn khuôn mặt của khỉ ta mà xem, đúng là... khỉ, được một bữa ngon lành...

--> Read more..

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Tháp Babel và Internet.



Truyện trong kinh thánh kể rằng hồi xưa xưa, thời mới khai thiên lập địa con người nói cùng nhau một thứ tiếng, chứ không nói lung tung ngôn ngữ như bây giờ, và sống với nhau hòa thuận dưới sự cai quản của Chúa trời. Một hôm không biết nghĩ sao có một gã dở hơi nào đó ngước mặt nhìn lên bầu trời, có ý định muốn được bằng trời, thế là gã ta bàn với mọi người xây một cái tháp cao đến trời, tháp đó gọi là Babel. Đang hì hục xây thì trên cao Chúa trời nhìn xuống biết chuyện, thế là ngài nổi trận lôi đình làm phép chỉ sau một đêm thức dậy mỗi người nói một thứ tiếng, không ai hiểu ai, thế là chuyện xây tháp bị bỏ dở, mọi người bỏ đi tứ tán để lập thành thế giới như ngày nay... Ấy là chuyện ngày xưa Chúa trời trừng phạt về tội ngạo mạn của con người.

Từ ngày ấy thế giới được hình thành, do bất đồng ngôn ngữ không ai hiểu ai nên thế giới tiến triển chậm chạp, người Trung Quốc phát minh ra đủ thứ nhưng chủ yếu chỉ để mà chơi, và cũng vì ông nói gà bà nói vịt mà sinh ra bất đồng, chiến tranh liên miên, sắc tộc, chủng tộc, tôn giáo... Bởi vì không hiểu gì người khác nên ai cũng cho mình là nhất, kẻ khác nhất định chỉ là mọi rợ...

Rồi thế giới phát triển, máy hơi nước ra đời cùng bóng đèn điện, điện tín và điện thoại, anh em nhà Wright cỡi lên cỗ máy thô thiển bay lên bầu trời như chim, mở đường cho một ngành hàng không toàn cầu sau này... Rồi phát minh transitor đưa con người vào thế giới không dây, như Tivi, vô tuyến, và trên hết là chiếc máy tính cá nhân ra đời. Bây giờ chúng ta đang tận hưởng thành quả của văn minh loài người, đó chính là Internet, nối mạng toàn cầu. Thật sự hai mươi năm trước, khó tưởng tượng được chỉ trong tích tắc chúng ta có thể nghe được tiếng nói, nhìn được hình ảnh, và hiểu được anh em, con cái của chúng ta muốn nói gì khi cách cả một bờ đại dương, cũng chỉ trong tích tắc chúng ta có thể biết được mọi tin tức quan trọng trên toàn thế giới... Bây giờ là thời đại của thông tin, người ta nói thế, kẻ mạnh không còn là kẻ nắm trong tay súng đạn, mà là kẻ có được nhiều thông tin, thực tế đã chứng minh cho điều này.

Đành rằng đâu đó giữa Nữu Ước, Ba Lê, hay Luân Đôn... vẫn còn những người nghèo khổ, vô gia cư, nhưng đại bộ phận dân chúng đã sống khấm khá hòa nhập vào dòng chảy của nối mạng toàn cầu này. Thực tế cũng đã chỉ ra rằng chỉ những nhà nước bưng bít thông tin như Cộng hòa Nhân dân Triều Tiên, một số nước Hồi giáo cực đoan... đại đa số dân chúng vẫn còn sống trong nghèo nàn và lạc hậu...

Trở lại mạng Internet, ngày xưa muốn tìm kiếm gì người ta chạy đến nhà thờ gặp linh mục hay tu sĩ, cầu cứu Đức chúa trời và mở kinh thánh, hay kinh Coran và các loại kinh khác, bây giờ muốn tìm kiếm gì người ta lên mạng gõ Google, giám đốc điều hành một công ty sản xuất thiết bị không dây bán trên toàn thế giới (tôi không nhớ tên) nói: "Muốn biết gì hãy hỏi Google, Google chính là Thượng đế".

Không cần phải cố gắng xây ngọn tháp Babel cao ngất ngưởng, bằng Internet, con người đã cướp quyền của Thượng đế.

Không rõ lần này Chúa trời sẽ xử sự ra sao...?

--> Read more..