PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

Angkor Wat - Điệu múa trên đá.

Photobucket

Photobucket
Những bức tượng Apsara được tạc trên đá.

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket
Một bức bích họa đã phai mờ theo thời gian.

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket
Phù điêu Apsara khắc trên đá.

 Photobucket

 Photobucket

 




Quần thể đền đài Angkor của vương quốc Khmer đã chìm vào quên lãng và bị rừng già bao phủ suốt từ thế kỷ thứ 15 đến thế kỷ thứ 19, khu đền chính của Angkor Wat may mắn còn tương đối nguyên vẹn giờ đây lại sừng sững dưới ánh nắng mặt trời nhiệt đới, thật tuyệt vời với những gian phòng bằng đá được nối bởi những hành lang hun hút. Đến Angkor Wat tôi như bị choáng ngợp với những đền đài cổ kính và hùng vĩ, nhưng cái thu hút tôi lại chính là những bức tượng, phù điêu hay bích họa Apsara được tạc trên những bức tường hoặc cột đá, có những bức tượng tạc gần như còn nguyên vẹn, toát lên vẻ sống động, và ai cũng phải trầm trồ trước những bức tượng này. Những nghệ nhân điêu khắc xưa của vương quốc Khmer thật đáng nể...

Đi du lịch theo tour, gần như chỉ lướt qua, như người ta thường nói "cỡi ngựa xem hoa", nhưng tôi cũng kịp ghi lại khá nhiều hình ảnh tuyệt vời này. Nếu có dịp, chắc chắn tôi sẽ trở lại...

 

--> Read more..

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Angkor Wat - Giấc ngủ của đá.

Photobucket
Cây thốt nốt bên con hào bao quanh Angkor Wat.

Photobucket
Hào nước bao quanh Angkor Wat.

Photobucket
Khu đền Angkor Wat nhìn từ mặt sau, hình 3 ngọn tháp nhọn bây giờ được lấy
làm biểu tượng trên quốc kỳ Cambodia.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket
Một góc Ankor Wat nhìn từ trên cao.

 Photobucket
Hoa phượng nở đỏ trong sân khu đền Angkor Wat.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket
Quả khinh khí cầu chở du khách lên cao nhìn ngắm
toàn cảnh khu vực đền Angkor.

 Photobucket

 Photobucket
Đi ra cổng chính vào Angkor Wat (cổng phía tây).



(Tạm đưa lên hình ảnh, chiều tối về viết sau)


Angkor Wat người Việt mình gọi là Đế Thiên, theo tiếng Cam Bốt thì Angkor có nghĩa là kinh đô, còn Wat có nghĩa là đền thờ, chùa, là nơi đặt kinh đô của đế quốc Khmer xưa. Angkor Wat là khu di tích quan trọng nhất của đất nước chùa tháp, xưa kia là khu đền thờ thần Visnu của Ấn Độ giáo, khu đền Angkor bao gồm Angkor wat và Angkor Thom được xem là tuyệt đỉnh nghệ thuật và trí tuệ của vương quốc Khmer. Angkor Wat ở về phía bắc thủ đô Phnom Penh ngày nay, gần với biên giới Thái Lan.

Angkor Wat được xây dựng bằng đá vào thế kỷ 12 dưới thời vua Surja Warman II (1113-1150), thoạt đầu là để thờ vị thần Visnu của Ấn Độ giáo (Visnu là thần bảo hộ, một trong 3 vị thần Visnu, Bhrama và Siva của Ấn Độ giáo và Bà La Môn), về sau vương quốc Khmer chuyển sang Phật giáo, Angkor Wat trở thành ngôi đền linh thiêng thờ Phật. Sau khi kinh đô của đế quốc Khmer bị người Xiêm (Thái Lan) xâm chiếm và tàn phá vào thế kỷ 15, người Khmer dời kinh đô của họ về Phnom Penh, toàn thể khu vực Angkor bị rừng già bao phủ và chìm vào quên lãng. Đến thế kỷ 19 (1860) khu đền Angkor được tìm thấy bởi Henri Mouhot, một người Pháp. Có điều rất lạ, là khu đền Angkor được xây dựng quy mô như vậy, là kinh đô xưa của nhiều triều đại vua Khmer, tồn tại suốt 3 thế kỷ vậy mà không một sử sách hay truyền thuyết nào của người Khmer nhắc đến. Những ngôi đền đá linh thiêng, tuyệt tác của một nền kiến trúc cổ đã bị chính người dân Khmer quên lãng suốt mấy trăm năm.

Quần thể Angkor Wat có chu vi gần 6km và diện tích khoảng 200 ha, nơi cao nhất là đỉnh tháp của ngôi đền chính cao 65m (bằng tòa nhà khoảng 15 tầng), Angkor Wat là ngôi đền duy nhất ở Cam Bốt có cổng vào chính hướng tây, hướng mặt trời lặn. Chung quanh khu đền có hào nước bao bọc, bên trong ngôi đền chính là 398 căn phòng được xây dựng hoàn toàn bằng đá sa thạch, với nghệ thuật chạm khắc trên trần, tường, cột, các hành lang... Những phù điêu tuyệt mỹ miêu tả những cảnh tượng trong sử thi Ấn Độ, những bức tranh trên đá miêu tả cuộc sống của người dân vương quốc Khmer thời bấy giờ, và rất nhiều bức phù điêu chạm khắc hình ảnh của nữ thần Apsara...

Angkor nói chung và Angkor Wat nói riêng đã trải qua những năm tháng bị quên lãng, bị thời gian và chiến tranh tàn phá, nhưng những gì còn lại của ngày hôm nay vẫn xứng đáng đặt Angkor vào hàng kỳ quan của thế giới, đáng được chiêm ngưỡng...

--> Read more..

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Cambodia ký sự - Đến Siem Reap.

Photobucket

Tượng đài trên đường đi.

Photobucket

Thỉnh thoảng ngang qua một con sông...

 Photobucket

... Với cảnh người dân đang lưới cá...

 Photobucket

Xe gắn máy không bảng số chạy vô tư trước mặt mô tô
tuần tra đậu ven đường.

 Photobucket

Xe lôi chở hàng.

 Photobucket

 Photobucket

Không chỉ xe gắn máy đến xe hơi chạy trên đường cũng
chẳng có bảng số.

 Photobucket

Một nơi bán báo, không thấy có báo ngày chỉ toàn thấy
bán tạp chí.

 Photobucket

Bàn thiên hay gặp trước nhà người dân Cambodia.

 Photobucket

Tượng rắn thần nagar 9 đầu tại cầu Rồng.

 Photobucket

Cầu Rồng xây bằng đá ong đã trên 10 thế kỷ.

 Photobucket

Một khách sạn vào buổi tối trên đường phố Siem Reap.

 Photobucket

Đường phố Siem Reap về đêm.

 Photobucket

Cửa hàng bán sản phẩm làm bằng da cá sấu (bóp, ví...).

 Photobucket

 Photobucket

Hàng lưu niệm.

  Photobucket

 Photobucket

Những người chơi nhạc cụ dân tộc nơi chợ đêm...



Ngày đầu tiên tôi đi từ cửa khẩu Mộc Bài Tây Ninh đến Siem Reap bằng đường bộ (dĩ nhiên xuất phát tại Saigon từ sáng sớm), đoạn đường dài trên 300 cây số, bằng khoảng từ Saigon đi Đà Lạt, trước khi đến Siem Reap phải qua tỉnh Prey Veng. Đường quốc lộ của đất nước Cambodia cũng tương tự như những con đường nối giữa các tỉnh miền tây của Việt Nam, không rộng lắm nhưng cũng tương đối tốt, đặc biệt  có khi chạy hàng giờ chẳng gặp một chiếc xe lớn nào khác, cho nên xe khách 45 chỗ ngồi có thể phóng 90, 100 cây số giờ là bình thường. Trên đường đi cũng chẳng hề thấy biển báo tốc độ tối đa xe được phép chạy, nghĩa là xe muốn phóng bao nhiêu cây số giờ thì phóng.

Ở Cambodia hình như không có luật lệ, từ xe 2 bánh đến xe hơi 4 bánh, xe tải chở hàng... rất nhiều xe chạy trên đường chẳng thấy gắn bảng số, xe cộ ở Cambodia được bán rất rẻ vì không phải chịu thuế, nghe nói một chiếc xe gắn máy xịn chỉ có vài trăm đô, một chiếc xe hơi Toyota Camry khoảng 5.000, và Lexus 7 chỗ ngồi chỉ 10.000, cho nên trên đường phố của đất nước chùa Tháp rất nhiều xe hơi delux, ai có tiền cứ vào salon vác một chiếc và... vô tư chạy.

Trước khi đến thủ phủ Siem Reap xe ghé lại cầu Rồng, một cây cầu làm bằng đá ong đã có hàng ngàn năm tuổi. Hai bên đầu cầu có 4 bức tượng rắn thần Nagar 9 đầu mà người xứ chùa Tháp gọi là Rồng, thân của Rồng là lan can cầu, kiến trúc của cầu rất đẹp, có điều con sông phía dưới chẳng thấy nước đâu cả, cạn khô trơ đáy.

Siem Reap là thành phố của tỉnh cùng tên, tuy được gọi là thành phố nhưng chỉ có một trục lộ chính kéo dài vài cây số là nhà cửa còn đẹp đẽ (nơi tập trung các khách sạn, hàng quán, cửa tiệm, chợ...), còn xa hơn là ngoại ô cũng y như ở vùng sâu vùng xa nước ta, nhà cửa lụp xụp nghèo nàn, buổi tối thắp đèn dầu leo lét, và dĩ nhiên đời sống của đại đa số người dân Cambodia bây giờ vẫn còn rất nghèo khổ và lạc hậu...

Ngày mai nguyên ngày đoàn chúng tôi đi sẽ ghé Angkor (Angkor Wat và Angkor Thom), một nơi đáng đến nhất của xứ chùa Tháp...

--> Read more..

Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010

Cambodia ký sự - Đường xa.

Photobucket

Cánh đồng thốt nốt, một loại "Quốc cây" của vương quốc Cambodia.

Photobucket

Những vườn cao su xanh lá.

 Photobucket

Người nông dân dắt đàn bò của mình đến một vũng nước đục ngầu.

 Photobucket

Buổi chiều đàn bò về chuồng.

 Photobucket

 Photobucket

Những đứa trẻ con mò cua bắt cá giữa trời nắng như thiêu.

 Photobucket

 Photobucket

Những ngôi nhà sàn của người Cambodia dọc bên đường.

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

Cũng dọc bên đường thỉnh thoảng có những ngôi nhà mới xây theo kiến trúc
đặc trưng của người Cambodia, có lẽ là chùa hoặc cơ quan chính phủ.

 Photobucket

Một ngôi chùa nằm lẩn khuất sau hàng cây.

 Photobucket

Những cây cầu sắt như thế này còn khá nhiều trên quốc lộ.

 Photobucket

 Photobucket

Cơn mưa chiều bất chợt trên đường...



Mấy ngày vừa qua tôi "bắt chước" cô bạn Marguerite, làm một chuyến du lịch nơi xứ chùa tháp. Ngày đầu tiên ngồi xe mấy trăm cây số đi Siem Reap, một tỉnh thuộc tây bắc vương quốc Cambodia gần giáp với biên giới Thái Lan bên bờ hồ Tonlé Sap mà người Việt gọi là Biển Hồ. Siem Reap cũng là tên của tỉnh lỵ là thành phố Siem Reap. Siem Reap có nghĩa là "người Xiêm bị đánh bại", nhắc đến chiến thắng của đế quốc Khmer đối với người Siem (Thái Lan), dưới thời vua Ayutthaya thế kỷ thứ 17. Thành phố Siem Reap nổi tiếng bởi khu di tích Angkor (Angkor Wat và Angkor Thom), chỉ cách trung tâm thành phố chưa đến 10km. *

Những hình ảnh bên trên tôi chụp khi xe đang chạy, đồng cỏ, ruộng vườn, nhà cửa trên đất nước chùa tháp. Vương quốc Cambodia là xứ sở mới được phục hồi sau chiến tranh và những mất mát, đau thương chỉ cách nay khoảng mười năm, là xứ sở của những nghịch lý...


* Theo Wikipedia.

--> Read more..

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Chuyện xưa.



Chuyện xưa kể rằng cách nay cả ngàn năm, thời Đường tăng còn đang vất vả dắt đám đồ đệ đi thỉnh kinh bên xứ Phật, có một nước kia có nhiều chuyện rất lạ kỳ, đó là xứ Ky Wa. Con người ở xứ Ky Wa này khá vui tính tuy cũng còn có nhiều lúc hay gây gổ và càu nhàu, đặc biệt người ở xứ Ky Wa từ quan đến dân có một đức tính rất độc đáo là chuộng hình thức, nói nôm na là thích cái vẻ bề ngoài, đừng tưởng là họ chỉ có câu ca dao "Cái nết đánh chết cái đẹp" nghĩa là chỉ quan tâm đến nội dung mà bỏ quên hình thức là lầm, bên cạnh đó họ còn có những câu đại loại như "Đói cho sạch, rách cho thơm", "Giấy rách phải giữ lấy lề"... nghĩa là làm gì thì làm, có đói có rách thì cái bề ngoài lúc nào cũng phải giữ cho sạch sẽ, thơm tho, ngay thẳng... như vậy chẳng chú ý tới cái bề ngoài thì là gì?

Quả là người dân ở xứ Ky Wa này rất thích cái vẻ bề ngoài, từ gia đình, cho đến chòm xóm, xã hội... Nhà này năm nay trúng mùa lúa hay trúng được cái hầm cá Vồ, xây lên cái nhà ngói ba gian, thể nào năm sau nhà bên cạnh cũng phải tìm cách đổi cái nhà tranh vách đất thành nhà ngói ba gian hai chái, nghĩa là phải thêm hai chái nữa cho nó oai, cái nhà cách mấy căn nữa đâu có chịu thua, quyết tâm năm tới sẽ vay mượn cho dù có "xanh sít đít đui" cũng phải chuyển cái nhà gỗ của mình thành nhà ngói ba gian hai chái, trước nhà có thêm cái bồ lúa với cái sân phơi láng o mới chịu. Của đáng tội, nếu chỉ như thế không thì tốt quá, xã hội tiến triển, con người tiếp cận với cái mới tốt đẹp hơn. Chả là có chuyện đáng nói như thế này, một hôm trong thôn nhà ông Tư có chuyện buồn, nghĩa là nhà chẳng may nhà có đám, để tỏ lòng hiếu thảo cái đám thật linh đình, ông Tư cho vật bò, lợn, gà đãi đằng suốt mấy ngày đêm, trống kèn ầm ĩ, tụng niệm vang trời, lại còn mướn cả đám hát Hồ Quảng đến dựng sạp biểu diễn văn nghệ giúp vui... Ông Năm kế bên đi ra đi vào nhìn sang mà... tức muốn lộn ruột, cuối cùng thì ông Năm nghiến răng lầm bầm "đừng có mà vênh mặt lên như thế, để coi, nhà tao mà có... đám thì biết mặt...".

Đấy là chuyện gia đình, chòm xóm, còn chuyện làng chuyện nước cũng đại loại như thế. Xóm này nhà cửa khá giả bèn đăng ký với làng nước là xóm sạch đẹp văn minh, thì xóm kia nghèo hơn nhà cửa úi xùi, đường đất nhếch nhác, chiều chiều người lớn trẻ con cùng cả gà lợn đổ ra đường hóng mát, có khi trẻ con thụi nhau, người lớn cãi cọ... thì tận dụng ngay cái thế mạnh ấy của mình mà đi đăng ký với làng nước là xóm thân tình, dĩ nhiên làng nước công nhận ngay tức khắc, cuối năm họp tổng kết cấp làng cấp bằng khen đàng hoàng, và báo cáo tiếp lên Tổng lên Huyện thành tích của làng mình... bằng vào những báo cáo từ dưới lên như thế, Tổng, Huyện lại báo cáo lên Tỉnh lên Phủ những thành tích to lớn ấy, và cũng dĩ nhiên phải thêm vào những cái khác nữa, chẳng hạn như Huyện năm nay đã tổ chức được bao nhiêu cái lễ hội, từ cái lễ hội cặp bưởi Năm roi to nhất, để vinh danh nền nông nghiệp ở Huyện nhà, cho đến cái lễ hội Cầu mưa, chẳng là năm nay trời đất ghét bỏ chi mà đến tháng sáu tây rồi mà chẳng thấy mưa đâu cả, trời cứ nắng hừng hực, đất thì khô queo nứt nẻ, mà nhờ những quan Tổng quan Huyện ăn ở có đạo đức biết thương xót con dân hay sao ấy, sau lễ Cầu mưa thành khẩn thì trời đổ cho một trận mưa ngập đường, thật là mát mày mát mặt.

Mà không phải chỉ có dân và quan mới chuộng hình thức bề ngoài, cả bên lo về tâm linh cho con dân cũng thế, chùa chiền, đền thánh bây giờ ở đâu cũng thế, đập đi xây lại, tất cả to cao ngất ngưởng, những cột những đài, rồng phượng uốn khúc sơn son thếp vàng, thày cố xênh xang, thế mới xứng đáng nói chuyện tâm linh, chùa chiền đền thánh mà thấp bé thì trông chẳng ra làm sao cả...

Các quan lại của đất nước Ky Wa này có những tầm nhìn thật vĩ đại, đúng thế thôi, bởi họ bằng cấp đầy mình, dự định vài năm nữa không riêng gì các Thượng Thơ, mà tất cả các quan lại dưới quyền đều phải có bằng Tấn Sĩ và được tạc tên vào bia đá ở Văn Miếu. Nghe nói kinh đô của xứ Ky Wa kỳ này cũng đang tính mở rộng gấp mấy lần, tất cả những đường phố được đào lên làm lại, hết đá chẻ rồi đến gạch con sâu, hết gạch con sâu rồi đến gạch men cao cấp, không phải kinh đô là chỉ lớn nhất nước, mà còn lớn nhất của cả một góc địa cầu, là trung tâm về văn hóa nghệ thuật thể thao giải trí ăn chơi của cả một Châu lục, thật là vinh quang, và nghe đâu người ta cũng đang bàn đến chuyện làm một con đường xe ngựa siêu tốc để nối kinh thành đi các tỉnh...

 

--> Read more..