PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

Bùn đỏ.

Photobucket
Lấy mẫu bùn để xét nghiệm (ảnh Reuters).


Trong tuần qua (5/10/2010) vụ vỡ hồ chứa bùn đỏ, phế phẩm từ việc sản xuất alumina cho công nghiệp luyện nhôm ở nhà máy Ajka Timfoldgyar cách thủ đô Budapes của Hungary 160km, đã gây rúng động cả châu Âu. Tai nạn này đã làm nhiều nhà cửa, làng mạc, thị trấn chìm trong lớp bùn đỏ chết người, và đã có nhiều người chết, bị thương, mất tích... vì lớp bùn đỏ độc hại (hơn 1 triệu m3 tràn ra môi trường). Chính phủ Hungary coi đây là tai họa (từ con người) thảm khốc nhất trong lịch sử quốc gia. Không chỉ liên quan đến nước Hungary, dòng chảy của bùn đỏ độc hại này đang chảy vào 2 con sông Raab và Danube, sông Danube chảy qua nhiều nước ở châu Âu, là con sông thơ mộng với bản nhạc Le beau Danube bleu, không khéo Danube bleu trở thành Danube... rouge thì khổ. Không chỉ lo ngại vì bùn, các nhà khoa học còn lo sợ, thời tiết hanh khô bùn sẽ biến thành bụi đỏ theo gió phát tán chất độc đi xa và nhanh hơn...

Lời cảnh báo cho đại công trường khai thác bauxite ở Tây nguyên nước ta. Công nghệ khai thác, thi công ở VN thường lạc hậu, nhà thầu gian dối, chủ đầu tư vô trách nhiệm, công nhân cẩu thả... đã là những nguyên nhân gây sập cầu, sập nhà, đường chưa đi đã lún sụp. Tây nguyên là nóc nhà của miền duyên hải phía Nam, trong đó có cả thành phố Saigon. Thật sự là nỗi lo không chỉ cho Tây nguyên...

 

--> Read more..

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Tế lễ nam.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket



Những tấm hình bên trên tôi chụp trong buổi tế nam ở đền Đức thánh Trần Saigon, vào ngày 20 tháng 8 âm lịch vừa qua, nhằm ngày mất của ngài. Trong những buổi lễ ở đền không bao giờ thiếu tế lễ nam và nữ, nội dung buổi tế là để ca ngợi công đức của tiền nhân đã có công với đất nước.

Trong buổi tế thường có thiện nam tín nữ đến dâng lễ. Nhìn cách dâng lễ cũng thấy hay hay, người có vẻ "cũ xưa, nhà quê" thường đội mâm lễ trên đầu, còn người "văn minh, thành thị" thì bưng mâm lễ trên tay. Âu cũng là những nét riêng của từng thời...

--> Read more..

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Trò chơi con nít.


 

Ở entry trước tôi chỉ mới nói sơ qua  trò đá dế với đá cá lia thia hồi năm mươi năm về trước, lúc tôi chỉ là chú nhóc tì thò lò mũi xanh, hôm nay rảnh, ngồi nhớ lại thuở... vàng son thần tiên ấy, kể ra đây tếu táo chơi cùng các bạn, cho qua ngày tháng...

Trò đá dế: cái trò đá dế bây giờ chắc chẳng còn mấy đứa trẻ chơi nữa, nhất là ở thành phố (mà đâu đâu cũng "lên" thành phố mất rồi). Xưa đám con nít ranh (con trai, con gái không chơi trò... bạo lực này) chắc chắn đứa nào cũng biết chơi đá dế, nhà văn Tô Hoài gọi con dế đá này là Dế mèn trong chuyện Dế mèn phiêu lưu ký. Muốn đá dế trước hết phải có... dế, hì hì, hẳn nhiên là phải thế rồi. Dế thì có 2 cách để có, mua và đi bắt, xưa có những người đi bán dế đá, họ có những cái lồng to đan bằng tre hình dáng tựa như cái giỏ cá bây giờ, bên trong có lót cỏ chứa đầy những chú dế đá, thường họ đạp xe đạp đến, chọn ngồi ở một góc chợ, góc phố, hay trước cổng trường tiểu học, cùng dăm bẩy gánh quà bánh khác, từ xa nghe tiếng những chú dế gáy vang là biết ngay có ông bán dế gần đó. Cái giỏ này đan bằng tre kín mít không nhìn thấy được những chú dế đá bên trong, muốn xem thì phải dở cái nắp đậy bên trên ra ghé mắt nhìn vào. Sau này những người bán dế đóng cái khung gỗ, có căng lưới mắt cáo lỗ nhỏ để dế không lọt ra được, trẻ con nhìn là thấy ngay những chú dế qua cái lưới. Những người bán dế là dân quê đâu đó miệt Hóc Môn Bà Điểm, hay Long An, có khi họ bán cả những chú bọ dừa, cánh cam, cánh quýt rất đẹp bay vù vù.

Thời ấy tụi con nít ít khi phải bỏ tiền ra mua dế, dù chỉ vài hào một con, bởi đi bắt dế sướng hơn. Dế là loài côn trùng nên rất mê ánh sáng, vào mùa mưa cứ buổi tối lên đèn là chùng bay sà vào ánh điện, có thể là ánh đèn đường, hay ánh đèn nhà, trẻ con cứ theo dõi mà bắt. Nhưng không phải dế bắt được con nào cũng là dế đá, bắt 10 con thì may ra chỉ có 1 con là dế đá (dế trống), còn lại là dế chó, dế trũi, hoặc dế mái không đá được, những loại này thường được gom cho gà ăn, đây là món ăn khoái khẩu của đám gà nuôi ở sân nhà. Mà con dế đá bắt được cũng còn tùy, con dế nào to to một chút, thân mình gọn gàng, râu, càng đầy đủ thường đá rất ác chiến, nhưng cũng có con nhỏ nhưng chịu đá, lì đòn, trẻ gọi là dế ốc tiêu... Cách bắt dế này thì chỉ vào buổi tối khi đã lên đèn.

Có cách bắt dế khác vào ban ngày là đi tìm chỗ trú ẩn của chúng, thường là trong những vạt cỏ, hốc đá, hốc cây, bọn trẻ con cứ nghe theo tiếng gáy của chúng mà lần tìm, dế đá cũng đào hang để trú ẩn, hang của chúng rộng khoảng đút vừa ngón tay, tìm được hang của chúng có 2 cách bắt là đổ nước cho chúng ngộp phải chui lên, hoặc có cái bay, con dao để đào, dế đá nhỏ nên không đào hang sâu và chúng xuất hiện vào mùa mưa nên đất mềm, cũng dễ đào bắt.

Con dế bắt được thường đám trẻ nuôi trong một cái hộp, lý tưởng là chiếc hộp thiếc đựng bánh quy xin được của người lớn, bởi hộp tương đối rộng rãi, trong lót cỏ, thức ăn của chúng là cỏ non, cũng có thể là cọng giá hay lá rau xà lách, cũng có thể là đựng chúng trong hộp nhựa hay hộp giấy, nhưng hộp giấy hay có nguy cơ là bị chúng gặm thủng lỗ trốn mất, nhưng hộp gì thì hộp, phải nhớ đục một ít lỗ thủng trên nắp để có không khí cho chúng thở, và cũng phải coi chừng lũ kiến lửa hay mò vào hộp đựng "thui" chết mất chú dế cưng.

Cuối cùng là cách đá dế của lũ nhóc tì. Thường tụi nhóc chúng tôi lựa 2 chú dế tương đối đồng đều, vài ba đứa trẻ con lấm lem đầu tóc khét nắng, ngồi bệt dưới đất với những hộp đựng dế, nơi đá dế thường là một bờ tường, hay trong một chiếc hộp nhỏ. Trước khi đá thường phải quay cho con dế bị say và hăng máu lên chúng mới chịu đá, có 3 cách quay, thứ nhất nắm râu mép (2 cái râu ngắn ở mép của chúng chứ không phải là râu dài trên đầu), xong giơ lên thổi nhè nhẹ, thế là chúng giương cánh lên bay, chúng bay như thế khoảng 5, 10 giây là đặt chúng xuống nơi cho đá. Thứ hai là lấy cây tăm chọc vào khe hở nơi "gáy" của chúng rồi cũng giơ lên thổi. Thứ ba là kiếm sợi tóc hơi dài, có khi phải đi xin bọn con gái, chập sợi tóc làm đôi máng vào chiếc càng của chúng để thổi. Muốn biết chúng chịu đá hay chưa thì bọn trẻ con có một dụng cụ gọi là "đồ ráy dế", có khi là một cục nhựa đường màu đen gắn thêm 2 cọng tóc làm râu đính ở đầu cây chân nhang hay cây tăm để giả làm cái đầu dế, hoặc lấy một cái đầu dế chết gắn vào cây tăm (có đứa bứt ngay cái đầu con dế mái còn sống), dứ dứ cây tăm gắn cục nhựa đường hay đầu dế trước mặt con dế đã say, hễ chú dế giương càng lên xông vào cắn là đã chịu đá.

Khi 2 chú dế được thả vào hộp, hay đi ngược chiều đụng nhau nơi một bờ tường là chúng há miệng giương đôi hàm sắc khỏe xông vào nhau vừa húc vừa cắn túi bụi, chúng cắn nhau chứ không phải đá như tên gọi đá dế, có khi vừa cắn chúng vừa dương cánh gáy vang, cho đến khi một con yếu thế bỏ chạy, cuộc chiến của chúng thường ngắn ngủi, nhiều lắm là mươi, mười lăm giây đồng hồ. Tụi trẻ con chúng tôi thời đó hoàn toàn bắt dế, đá dế để vui chơi, cùng lắm là đứa thua bị nhéo mũi, búng tai, cú đầu gối..., hoặc đứa nào máu me lắm có ăn thua chút đỉnh, nhưng không phải ăn tiền, mà là ăn chính con dế bị thua, nghĩa là đứa thua phải đưa con dế thua cho đứa thắng, trẻ con gọi là đá bắt xác... Con dế nào mà đá ác chiến thắng nhiều trận, có khi chủ nhân của chúng khoác lác thổi phồng là dế bắt ở hang rắn...

Ấy là chuyện bắt dế, đá dế, một trò chơi rất thú vị khi tôi còn là một chú nhóc tì... Đáng tiếc là bây giờ tôi không sao tìm được cảnh mấy chú nhóc tì đá dế để chụp minh họa một vài tấm ảnh...

--> Read more..

Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010

Đá dế, đá cá lia thia.

Photobucket 
Cá lia thia màu xanh được gọi là cá Xiêm.

Photobucket
Loại cá lia thia màu hồng đỏ có vây rất đẹp là cá Phướn.



Nhân nói về chuyện con nít học hành bây giờ khổ sở quá, tôi lại muốn bắt qua chuyện cái chơi của con nít thời xưa cách nay nửa thế kỷ, chẳng ở đâu xa mà ngay tại xứ Sè Gòong hoa lệ này, cái thuở tôi còn để chỏm suốt ngày lê la chòm xóm, cùng với một lũ đồng trang lứa chơi đùa đủ mọi thứ trò chơi.

Năm mươi năm về trước tụi nhóc tì như tôi chỉ có những trò chơi dân gian để mà chơi đùa. Tụi con trai chơi với nhau bày ra những trò chơi hoạt động, thường là bắn bi, đánh đáo, đánh cù (trong Nam gọi là chơi bông vụ), chơi u, chơi trốn tìm, đánh khăng... và tùy theo mùa mà chơi đá dế, đá cá lia thia... (thường vào dịp hè).

Trong cái vụ chơi đùa trẻ ranh này thì tụi con nít có lẽ thích nhất là đá dế, đá cá lia thia... Thuở tôi là nhóc tì thì mùa hè tha hồ mà chơi đùa. Dế đá thì chẳng phải đi mua, mà là đi bắt. Mà ngày ấy đâu đâu cũng có  ao hồ đồng cỏ, đến mùa mưa là buổi tối dế theo ánh đèn bay đầy vào nhà, đủ mọi loại, dế chó (to bằng dế đá, tức là bằng khoảng ngón tay nhưng không đá đuợc, chỉ có nước bắt cho gà ăn), dế trũi (con này nhà văn Tô Hoài có nhắc đến trong Dế mèn phiêu lưu ký, có 2 cái càng to gần đầu, cũng không đá được, bị con nít tóm là chung số phận như dế chó), dế cơm, a con dế cơm này ngày xưa to ác chiến chứ không giống như con dế cơm chiên dòn bây giờ, nó to gấp năm lần những con dế thường, với đôi càng gai nhọn lởm chởm, con nít ít đụng tới loài này vì bắt nắm trong tay mà bị chúng búng càng trúng thì bật máu, loài này to xác nhưng cũng chẳng đá đấm gì, con nít chê.

Mới đây tôi đọc trong một tạp chí bài viết của một nhà văn về chú dế cơm này, nhà văn nói con dế cơm có đôi mắt láo liên, chúng không tấn công bằng đôi hàm mà tấn công loài khác bằng đôi càng. Thật là buồn cười, chẳng biết nhà văn có thật biết con dế cơm không mà tả như thế. Thứ nhất vụ mắt láo liên, loài côn trùng như dế mắt chỉ có độc một màu, chẳng có tròng mắt như các loài động vật để mà láo liên. Thứ nhì là vụ tấn công bằng càng, càng của chúng đáng sợ thật, nhưng chỉ khi chúng bị người bắt nắm trong tay càng mới búng lung tung, lỡ trúng mới đau thôi, chứ thực sự chúng không có ý thức tấn công hay tự vệ bằng càng.

Loại dế đá là chú dế than đen trùi trũi như cục than, hoặc chú dế lửa có màu vàng đỏ như ánh lửa, cũng có con lai giữa dế than và dế lửa màu ít đỏ hơn, loại này chỉ có con trống mới đá, con trống trên cánh có gân và điểm thêm 2 chấm màu vàng ở đầu cánh, chà, trẻ con mà tóm được chú dế trống ác chiến đá đâu thắng đó là phải biết, phải kiếm cái hộp thiếc lót cỏ non cho chúng ở, thức ăn phải vào bếp lén lấy của mẹ mấy cọng giá sống, lá rau xà lách tươi... Con dế đá cũng hấp dẫn hơn hẳn các loài dế khác ở tiếng gáy, tiếng gáy của chúng nghe vang rền trong đêm khuya...

À, một trò chơi khác của con nít thời tôi là đá cá lia thia. Trò này thì có tốn kém, bởi cá lia thia không đi bắt được mà phải mua. Cá lia thia thường có 2 loại, một loại là cá Xiêm, màu xanh tuyền, đuôi, vây ngắn, loại này thường đá rất chiến, chịu đòn lì, có khi 2 con xáp vào nhau phùng mang trợn mỏ, lừa thế đớp nhau túi bụi, đến khi đuôi, vây rách bươm te tua cũng chưa chịu thôi. Loại thứ hai là cá Phướn, có 2 màu là màu xanh biếc và màu đỏ. Cá Phướn có đuôi, vây đúng như tên gọi, dài lướt thướt rất đẹp, nhưng loài này đá không dai bằng cá Xiêm, có lẽ bởi chúng có bộ đuôi và vây dài quá, khó xoay sở khi lâm trận.

Cá lia thia không nuôi trong bồn như cá vàng hay những loài cá kiểng khác, mà trong một keo thủy tinh nhỏ, hơi cao, một keo nuôi một con, thức ăn của chúng là lăng quăng, mà nuôi phải đậy khéo không chúng nhảy ra hoặc bị thằn lằn (thạch sùng) câu mất.

Dế và cá chỉ có con trống mới đá, con mái trẻ con chê. Tuổi nhỏ ngày xưa kể cũng sướng thật...

--> Read more..

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

Vui học.

Photobucket



Phàm trong cuộc sống, thường phải vui thì mới làm nên chuyện, đi chơi mà cũng cần phải vui nữa chứ nói chi làm những việc khác, nhất là đi học, mà lại là cái bước học đầu đời, vào lớp một của con trẻ.

Bấy  lâu nay nghe dư luận xã hội than phiền mãi về chương trình học lớp một của trẻ con, nào là sai sót, quá tải, nặng nề... chẳng hiểu ra sao? Nay nghe  nói nhóm Cánh buồm cho ra mắt bộ sách giáo khoa Chào lớp một do nhà giáo Phạm Toàn chủ biên, lấy sự học làm vui, nghĩa là học mà chơi, chơi mà học, trả lại sự hồn nhiên cho trẻ con, nghe nói chương trình học nhẹ nhàng, dạy cho trẻ lễ phép, vâng lời, nhưng cũng dạy cho trẻ cách tư duy, nghĩa là bước đầu học cách suy nghĩ độc lập... Tôi cũng chưa được biết bộ sách viết ra sao, nhưng nếu thật sự được như thế thì hay quá. Tôi có đứa em gái dạy  tiểu học ở bên Úc. Một hôm cô cho học trò làm một bài văn theo sách học, các em tả một con vật em yêu thích. Con vật em yêu thích thôi, không phân biệt thú nuôi hay hoang dã, trong nhà em hay của nhà hàng xóm, hoặc bay nhảy ngoài trời... Các em được hướng dẫn lấy tài liệu trên Internet, kết quả cô em nói, mấy chục đứa học trò trong lớp là mấy chục bài văn sinh động, có đứa thích chó, mèo, thỏ, gấu trúc, kaola, chim két, cả cá sấu, kangooroo... Không như tôi nhớ con tôi hồi học tiểu học, cô ra đề văn tả con mèo nhà em, tụi nhóc học ra rả thuộc lòng bài văn mẫu, và kết quả là mấy chục đứa trong lớp, đứa nào cũng có một con mèo tam thể hồi nghỉ hè về quê được chú cho...

Lớp một đầu đời là quan trọng, làm sao cho trẻ đi học thấy vui, không phải mang cặp sách đến gẫy xương vai như báo đưa tin mấy ngày nay, trẻ không phải chạy sô đến nhà cô sau khi cả một ngày đánh vật với con chữ ở trường, để cha mẹ bớt khổ khoản đóng góp, đưa đón... Và lớp một coi thế mà quan trọng lắm, nó góp phần rất lớn trong việc định hình tính cách, nhân cách của đứa trẻ sau này. Xã hội bây giờ của chúng ta tan nát quá, về đủ mọi mặt. Phải chăng vì đã có bao nhiêu thế hệ được học hành ở những lớp một sai lầm...?

--> Read more..