Hoa Quỳ dại
Pleiku
Chiều nhạt nắng
Nửa cuộc đời ta lỡ để trên cao
Đêm ngồi nhớ tiếng cồng chiêng vang vọng
Đời phù du có tiếc mộng hôm nào
Hoa Quỳ dại
Cuối thu
Vàng một cõi
Giữa thinh không rơi xuống nửa vầng trăng
Phố quen quá loanh quanh chân chưa mỏi
Đã nhủ thầm đêm có chở mùa sang
Hoa Quỳ dại
Theo ta
Từ muôn thuở
Phơ phất vàng trên những nẻo đường qua
Hồn mục tử tiếc chi trời cố quận
Trăm năm còn ngơ ngác một mùa xưa.