Người lớn, dĩ nhiên không phải là trẻ con, bình thường một người được gọi là người lớn là người đã trưởng thành, đủ tuổi làm nghĩa vụ công dân (đi bỏ phiếu bầu cử, được lấy vợ lấy chồng chẳng hạn...), hiểu rộng ra đó là những người biết suy nghĩ, hành xử đúng đắn, đúng mực với mọi người, ở nơi công cộng... thì sẽ được cho là người lớn, hoặc giả một đứa trẻ con mà biết nói năng, cư xử đàng hoàng, người ta cũng khen là người lớn...
Thế mà trong xã hội bây giờ không phải là như thế, người lớn bây giờ có quá nhiều rất kỳ quặc, người lớn đánh đập trẻ con như quân thù, ăn nói, xử sự giữa chốn đông người còn tệ hơn đứa con nít, giữa đồng loại tham lan, tàn ác đến vô độ... Cứ tưởng đó là những người lớn ít học, hoặc vô học, vô công rỗi nghề, hay nghèo khó quá đâm ra làm càn, ai ngờ đâu không phải, đó là những người lớn lắm tiền nhiều của, chức tước cao, bằng cấp lắm, mặc áo vét cổ cồn, tai to mặt lớn đúng nghĩa đen, luôn chễm chệ ngồi trên xế hộp... Những người lớn mà báo Tuổi Trẻ vừa qua có nhiều bài nhắc đến. Số là trong những buổi làm từ thiện giúp người nghèo, bị nhiễm chất độc màu da cam, hoặc tàn tật, cơ khổ... trong xã hội của các nơi, thì những người lớn này xuất hiện, họ mang danh cá nhân, tập thể, doanh nghiệp... thành đạt, hào phóng đấu giá tiền tỉ, hứa hẹn tặng bạc trăm triệu cho người nghèo, cho người tàn tật... có quay phim chiếu trên truyền hình cả nước, ảnh của họ chễm chệ trên trang nhất của những tờ báo lớn, mặt bự xừ, áo vét đen, hay áo dài gấm thêu rồng phượng... Trông họ như thế, với tấm lòng nhân hậu đáng kính như thế, chẳng khác chi những ông bụt, bà tiên...
Thế mà không ít những người lớn ông bụt bà tiên này chỉ là hứa hão, hứa dỏm, xong buổi từ thiện là họ trốn biệt, chẳng thấy một đồng nào được chi ra, bạc tỉ bạc triệu theo chân, theo lời hứa của họ... chắp cánh xa bay, gọi điện thoại thì tắt máy, tệ hơn nữa là trả lời... hồn nhiên, hôm ấy tôi chỉ... nói đùa, hay tôi... suy nghĩ lại rồi, không mua không đóng góp gì nữa... Và cái buổi trực tiếp truyền hình, những hình ảnh, tên tuổi, doanh nghiệp của họ được đưa lên trên báo chí hóa ra là quảng cáo không công cho họ...
Luật pháp hiện nay chẳng thể bỏ tù hay làm gì được họ... chắc chắn họ biết thế, và cũng chắc chắn họ vẫn thản nhiên ăn uống, vui chơi, hưởng thụ...
Nhưng tôi tin, lợi dụng nỗi đau, nỗi thống khổ của kẻ khác như thế, rồi họ sẽ phải trả giá... Thượng đế rất công bằng...