PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Mê tín và mê muội.

Chưa bao giờ trên khắp đất nước ta hoạt động mê tín lại sôi nổi đến như thế, tôi muốn nói đến mê tín chứ không phải tín ngưỡng và tâm linh. Ai ai cũng thấy chuyện mê tín, lợi dụng chuyện tín ngưỡng và tâm linh đã lên tới... cao trào (trong chuyện võ lâm kiếm hiệp gọi là... thượng thừa), mấy hôm nay giới truyền thông đã nói nhiều về điều này. Người ta đã bày đặt ra đủ mọi thứ lễ hội, mà điển hình là những lễ hội cấp tỉnh, thành và cả cấp quốc gia ở một số đền thờ đức Thánh Trần, ấy là chuyện phát ấn, phát lương...

Báo TT ngày hôm nay (19/2/2011) trích lời TS Nguyễn Xuân Diện (phó giám đốc thư viện, Viện Nghiên Cứu Hán Nôm thuộc Viện Khoa học Xã hội VN) cho biết, "không có chỗ nào nói về việc khai ấn đền Trần cả, lễ khai ấn với việc tổ chức và cách hiểu như hiện nay là một sự xuyên tạc lịch sử", và cái ấn đền Trần hiện nay đang phân phát cho mọi người chỉ mới được làm gần đây với mẫu chữ vuông chằn chặn lấy từ máy vi tính ra... Năm ngoái chữ "vô cương" trong vụ này còn bị khắc thiếu mất bộ "thổ", biến thành một chữ khác rất bi hài, chữ "tích phúc vô cương" (tích phúc vô bờ bến), thành "tích phúc vô cường" (tích phúc để... không lớn mạnh)! TS NXD tiếp "lỗi đầu tiên là UBND tỉnh Nam Định, họ bịa ra lễ, khiến tỉnh Hà Nam bịa ra chuyện phát lương của nhà Trần" (phát lương đây là lương thực, mỗi gói một nhúm gạo, và phát ra nhiều chục ngàn gói, có cả một phó CT nước về phát, còn chuyện phát ấn thì không biết năm nay ra sao chứ năm ngoái năm kia có phó TT chủ trì...). Chuyện phát ấn thì như chúng ta đã được biết, người ta chen chúc, dẫm đạp nhau để lấy được ấn (gọi là phát chứ thực ra là mua ấn, nghe nói một cái ấn mực đỏ loằng ngoằng đóng trên giấy hay vải bằng bàn tay giá "chính thức" cả trăm ngàn đồng, mua chính thức không được thì mua chợ đen, hay... cướp, và có ấn giả khắc bằng... củ khoai bán tràn lan). Hậu quả của việc chen lấn là đã có nhiều người bị thương,

may chắc  nhờ ơn thánh thần nên chưa thấy nói có ai bỏ mạng.

Người ta phát ấn, phát lương cả trăm ngàn bản hay gói, cứ thử nhân lên thì thấy số tiền thu vào rất lớn, và tiền này đi đâu? vào túi ai?

Ấy là chỉ nói riêng chuyện lễ hội "đền Trần", trong cả nước còn biết bao nhiêu trăm ngàn lễ hội "nhân danh" Thánh thần, Trời, Phật khác nữa, đa số là cúng bái, nhang khói, tiền thật, tiền âm phủ (in như tiền đồng VN, đô la Mỹ, hoặc Euro...) rải như bươm bướm, mà lạ, nơi tổ chức lễ hội tìm cách thu tiền tín chủ (thường bỏ một ngàn đồng tiền giấy vào trong một cái gói giấy đỏ, gọi là lộc thánh, phát cho không, nhưng ai cầm "lộc" này thường phải cúng lại gấp vài chục đến cả trăm lần cho nơi phát lộc, kinh doanh một vốn mấy chục lời), bọn ăn theo thì chặt chém, lừa đảo khách thập phương, còn bá tánh thì bỏ công sức, tiền của, kể cả tính mạng nữa để đi cầu đảo mong lấy được sự giàu sang, thăng quan tiến chức, chức cao thì giữ được chức, hoặc lên cao nữa... Thánh thần, Trời Phật nào mà chứng giám cho những chuyện ấy!

Đúng là mê tín đến mê muội...

--> Read more..

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Hủ tục.

Hết những ngày tết ăn chơi đến phát ốm, cả nước lại lao vào những ngày "lễ hội tháng giêng", đâu đâu cũng tưng bừng mở hội, dân ta quả là dân có truyền thống ham chơi, vui vẻ . Tết thường mọi người đến nhà anh em, bạn bè chúc tết, rồi hay đến chùa chiền, miếu mạo, gọi là đi lễ cầu phước, cầu may, cầu an đầu năm, cho cả năm mọi chuyện được suôn sẻ...

Đến những nơi này, cái dễ thấy nhất là nhang khói, cả một vùng đình chùa miếu mạo chìm trong khói lửa, nơi đốt vàng mã lửa cháy như cái lò luyện đơn của Thái thượng Lão quân, những bó nhang to cháy rừng rực, "con nhang đệ tử" mới cắm bó nhang vào lư hương là đã có kẻ đến nhổ phăng nhúng vào thùng nước lạnh, sau đó thì vất thành đống rác tổ bố nơi góc sân chùa, thế là bó nhang chưa an vị nơi chốn của thánh thần đã trở thành... rác . Nếu sau cái tết này mà trái đất có nóng lên, băng ở Nam cực và Bắc cực có tan thêm, nước biển có dâng lên, thì đích thị là có sự "góp sức" của nhang khói nước mình.

Kế đến là chuyện phóng sinh, thông thường người ta đến đình chùa mua chim để phóng sinh cầu phước, phước đâu chưa thấy mà chỉ thấy... tội, ấy là tội cho những con chim được phóng sinh. Hôm tết đến một vài ngôi chùa và nhất là Lăng Ông (Bà Chiểu), tôi đã thấy những con chim nằm chết la liệt trong sân, lũ chim (thường là chim sẻ và chim én) bị bắt nhốt bỏ đói khát, đến khi được phóng sinh thì chẳng còn hơi sức nào mà bay nữa, chúng chỉ đập cánh được mấy cái rồi lăn quay ra sân, mặc cho bị dẫm đạp . Cùng với việc phóng sinh chim là phóng sinh cá và rùa, ở nơi những ngôi chùa Tàu thường thấy những hồ nước chứa cá và rùa phóng sinh, hồ thì bé mà người ta thả xuống nhiều quá, đầy nhóc nhách. Có người mang ra ao hồ sông nước mà thả, mấy hôm nay xem trên báo chí thấy hình ảnh cụ rùa Hồ gươm Hà Nội với thương tích đầy mình. Người ta nói có thể là do bị rùa tai đỏ gặm, không biết loài rùa nhập lậu tạp ăn này có phải là do người ta phóng sinh thả xuống Hồ gươm hay không?

 

Đấy là những tật xấu của chúng sanh đến đình chùa, còn về phía đình chùa cũng có những "tật" ác chiến không hề kém, đó là chuyện "ruộng phước" (phước điền), nôm na là "cúng dường tam bảo", đến đình chùa miếu nhất là trong những ngày tết không ai là không thể mở bóp, thùng công đức dày đặc nơi nơi (kể cả nơi nhà chùa tổ chức giữ xe miễn phí), nơi nào cũng công đức, cả cái bàn thờ nhỏ xíu thờ Thổ thần nơi góc sân. Thêm một cái chính thức mà đâu đâu cũng có, là "coi số, đoán sao", rồi bày cúng cầu an giải hạn, mà không phải chỉ "kế đô, la hầu, thái bạch, tam tai..." mới cần phải cúng, đến chùa kia nghe thày phán, thí chủ năm nay sao tốt, nhưng sang năm tam tai, thôi cúng trước từ năm nay cái hạn sắp tới sẽ nhẹ hơn... thế là hân hoan móc bóp... .

Cứ tưởng thời phong kiến, Pháp thuộc, cuộc sống thấp kém, dân trí chưa cao chúng sinh mới mê tín, tin tưởng ở chuyện mua thần bán thánh, nhưng xem lại bây giờ đời sống đã khá, dân trí bằng cấp này kia đã nhiều, mà sao nhiều người vẫn còn "u mê", và người ta nhân danh thánh thần móc túi nhau dễ  quá.

--> Read more..

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Cuối tuần.

Photobucket

 Photobucket
Nhang vòng.

 Photobucket
Nến (đèn cầy).

 Photobucket Cầu khẩn.


Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket
Tượng hổ ngậm miếng thịt heo.

 Photobucket
Lắc chuông cầu may ở cổ con ngựa Quan công.


Hai ngày nghỉ cuối tuần định nằm nhà nghỉ cho khỏe, bởi mấy ngày tết đi tới đi lui oải quá rồi, ở nhà được một ngày, sang ngày chủ nhật có việc vào Chợ Lớn, thế là lại cắp cái máy hình rảo qua mấy chùa Tàu xem nhang vòng, cúng bái...

--> Read more..