Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012
Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012
Lễ tết.
Cuối năm theo lệ tôi thường đi lòng vòng đủ mọi nơi với chiếc máy chụp hình, chủ yếu để nhìn ngắm những cảnh mà ngày thường không có. Bắt đầu từ rằm tháng chạp là những chùa Tàu trong Chợ Lớn, khu vực có nhiều người Hoa sinh sống xưa nay, để nhìn ngắm những nhang cây, nhang vòng, và cảnh khói hương nghi ngút. Trễ hơn một chút đến khoảng 20 ta là loanh quanh đường phố, đến một vài bến sông xem ghe thuyền chở hoa trái từ miền Tây lên bán tết, rồi tiếp đến "phố ông đồ" viết chữ loằng ngoằng gọi là thư pháp... 23 tháng chạp trở đi, bắt đầu ngày đưa ông Táo về chầu giời là có chợ hoa, tha hồ mà xách máy đi chụp hình...
Sáng nay tôi ghé đền Đức thánh Trần Saigon, chụp một ít hình lễ tết. Cuối năm sau những ngày tháng làm ăn bận rộn, ơn Thánh, ơn Giời mọi chuyện tốt đẹp, được khoẻ mạnh, nhà cửa yên vui, người ta lại sắm sửa chút lễ tạ ơn thần thánh, gọi là một chút lòng thành đối với tiền nhân, dịp này cũng có những người có con nhỏ đem đến "khoán" cho thánh, để mong con cháu được khoẻ mạnh, giỏi giang... Cũng là một nét văn hoá xưa thể hiện tinh thần uống nước nhớ nguồn, có thờ có thiêng, có kiêng có lành của người dân mình...
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012
Cuối năm nói chuyện Bóng đá.
(TNO) Hôm nay 12.1, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu Bộ trưởng Văn hóa, Thể thao và Du lịch chỉ đạo giải quyết các vướng mắc để bảo đảm Giải bóng đá quốc gia được các đài truyền hình truyền hình trực tiếp, liên tục, rộng rãi cả nước, đáp ứng nhu cầu của nhân dân.
| |
Trong công văn số 268/VPCP - KGVX gửi cho Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, nêu rõ: Xét báo cáo của Văn phòng chính phủ về vấn đề truyền hình Giải bóng đá quốc gia, sau khi nghe báo cáo của Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ý kiến yêu cầu như sau:
1. Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chỉ đạo việc thanh tra Hợp đồng bản quyền truyền hình về Giải bóng đá quốc gia, báo cáo Thủ tướng Chính phủ.
2. Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chỉ đạo giải quyết các vướng mắt để bảo đảm Giải bóng đá quốc gia được các đài truyền hình truyền hình trực tiếp, liên tục, rộng rãi cả nước, đáp ứng nhu cầu của nhân dân.
|
|
Như vậy, quan điểm của VPF là các trận đấu của Super League kể từ vòng đấu thứ 3 vào cuối tuần này sẽ vẫn phải để cho các đài truyền hình trung ương, địa phương tự do ghi hình phục vụ người hâm mộ đã được Thủ tướng Chính phủ ủng hộ.
Trong công văn gửi Thủ tướng Chính phủ sáng nay, VPF đã nêu ra những điểm mà công ty này cho rằng không phù hợp với các quy định hiện hành của pháp luật xung quanh hợp đồng bản quyền truyền hình giữa Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) và Công ty cổ phần Viễn thông và Truyền thông An Viên (AVG).
Trong công văn kể trên, phía VPF có nêu 2 lý do dẫn tới việc họ kiến nghị xem xét lại hợp đồng chuyển nhượng bản quyền truyền hình bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam giữa VFF và AVG.
|
|
Thứ nhất, “VFF chưa có sự đồng ý của người có thẩm quyền của các CLB về việc ủy quyền cho VFF đại diện các CLB đàm phán, ký hợp đồng chuyển nhượng bản quyền truyền hình các giải thi đấu bóng đá chuyên nghiệp”.
Thứ 2, "Vào thời điểm ký Hợp đồng ngày 8.12.2010, AVG không có giấy phép hoạt động truyền hình theo các quy định của pháp luật".
Từ những vấn đề trên, VPF đề nghị Thủ tướng xem xét và chỉ đạo các Bộ, ngành kiểm tra tính pháp lý của hợp đồng bản quyền truyền hình.
Trong thời gian chờ đợi các cơ quan quản lý nhà nước xem xét và có kết luận, VPF cũng đề nghị Thủ tướng cho phép VTV, VTC đưa tin và truyền hình các trận đấu do VPF tổ chức.
Sơn Tùng
Tôi là một tên khá mê bóng đá từ nhỏ, nhà ở gần sân Cộng Hoà mà bây giờ là sân Thống Nhất, hay được ông cụ tôi dắt đi xem. Ngày xưa ấy khoảng thập niên 60, cho đến giữa thập niên 70 là những đội bóng Quan Thuế, Thương Khẩu, Ngôi Sao Gia Định, Tổng Tham Mưu, Cảnh sát quốc gia... với những tên tuổi và những đôi chân tài hoa lừng lẫy một thời, Há, Ngầu, Rỏn... Vinh đầu sói, Ngôn, Thuận, Tam Lang, Mộng, Tư Lê, Thà... và những thủ môn như Đực 2, và Rạng... nhất là thủ môn Rạng nhiều năm liền là thủ môn chính cho đội tuyển Việt Nam (đội tuyển miền Nam thời đó) đã được báo chí vinh danh là "Lưỡng thủ vạn năng", nghĩa là bắt bỏng bổng bóng sệt gì cũng "hết sẩy"...
Sau năm 75 những năm đầu tôi cũng vẫn còn hay đến sân theo dõi, nhất là những trận đấu của những đội bóng thuộc 2 miền đất nước, miền Bắc thời đó có Tổng Cục Đường Sắt, Câu Lạc Bộ Quân Đội (Thể Công), Công An Hà Nội, Than Quảng Ninh, Quân khu Thủ đô... với những tên tuổi cũng nổi danh không kém như Chính, anh em nhà Thế Anh, Cao Cường... Thủ môn Khánh... và những đội ở miền Nam thời gian này có Hải Quan (có anh em Cù Sinh, Cù Hè, Cang...), Cảng Saigon (có Tam Lang, Thà, Tư Lê...), Hoá Chất (có Tư Béo), Công nghiệp Thực phẩm (có Hoàng Latô, còn biệt danh khác là Hoàng cá lóc)... Những trận bóng thời ấy sân bóng chật ních người, thường phải mua vé chợ đen gấp mấy lần...
Thời đó bóng đá chưa mang danh "chuyên nghiệp" như bây giờ, cầu thủ lúc ấy đá bóng vì niềm đam mê, chẳng thấy có trường lớp huấn luyện bài bản gì hết ráo (nhất là trước năm 75 ở miền Nam), không có chuyện lãnh lương bạc triệu, chuyển nhượng bỏ túi bạc tỉ như bây giờ... Cầu thủ lúc đương thời có lẽ cũng chỉ đủ sống, thêm được cái có ăn nhậu... thường cầu thủ xuất thân từ tầng lớp lao động nông thôn hoặc thành phố, lúc trẻ đã đi theo cái "nghiệp" đá bóng, ít được học hành hoặc có nghề nghiệp chuyên môn... khi không còn đá bóng cũng chẳng biết làm gì, ở miền Nam có những cầu thủ nổi tiếng một thời lúc về già chết trong bệnh tật và nghèo khó không nhà không cửa...
Vậy mà thời đó đội miền Nam đá hay lắm (hình như đội tuyển miền Bắc cũng thế), thời đó mình đâu có ngán Nhật Bổn, Hồng Kông, Thái Lan, xá gì Indo, Mã Lai hay Miến Điện... Kể cả Đại Hàn hoặc Do Thái... Nhưng mà chuyện đã xưa rồi, nửa thế kỷ chứ chẳng chơi...
Bóng đá bây giờ đã mang danh chuyên nghiệp cả chục năm nay, đặt cả chỉ tiêu lọt vào vòng chung kết cúp bóng đá Thế giới, cầu thủ lãnh lương... khủng, mấy chục triệu một tháng, chuyển nhượng bỏ túi bạc tỉ... đi xe hơi "đờ luých" như đại gia... Nhưng bản thân bóng đá thì... bạc nhược, với quốc tế thì lặn hụp nơi vùng trũng Đông Nam Á, với Thái Lan, Mã Lai, Indo, Miến Điện... cũng còn chưa qua mặt nổi, nói chi đến Đại Hàn, Nhật Bổn... Còn sân bóng trong nước thì ôi thôi, có những trận bóng giải quốc gia mà số khán giả còn ít hơn những người tổ chức trận bóng...
Mà do đâu bóng đá lại xuống dốc thảm hại như thế, cứ nhìn cuộc tranh chấp chỉ một cái của bóng đá là về bản quyền truyền hình giữa VPF mới thành lập của các ông bầu đội bóng để điều hành giải quốc gia, và các quan chức VFF thì rõ. Bao nhiêu năm những người như thế của VFF đã điều hành nền bóng đá "đỉnh cao" của quốc gia bằng những cái đầu của quan chức hương xã, và bằng những... lệ làng, trách sao bóng đá lại không tuột dốc thảm hại...
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012
Phát ấn đền Trần.
Phát ấn đền Trần trong nửa tháng
TT - Theo kế hoạch của TP Nam Định, sau lễ khai ấn đêm 14 tháng giêng, lễ phát ấn sẽ diễn ra từ sáng 15 đến hết tháng giêng - đó là thông tin do ông Nguyễn Xuân Hoạt, trưởng ban quản lý khu di tích lịch sử văn hóa đền Trần - chùa Tháp (Nam Định), chia sẻ với Tuổi Trẻ chiều 9-1.
Ông Hoạt cho biết: “Lễ hội đền Trần năm nay chỉ có một lượng ấn nhất định, vì theo quan niệm ấn phải được đóng vào thời điểm cụ thể chứ không thể đóng tràn lan. Tuy nhiên, ban tổ chức lễ hội đền Trần sẽ cố gắng đáp ứng đầy đủ nhu cầu của du khách”.
Trước đó, TP Nam Định đứng trước ít nhất ba phương án phát ấn: phát trong ba ngày, phát từ 15 đến hết tháng giêng và phát ấn trong cả năm. Tuy nhiên theo ông Hoạt, kế hoạch phát ấn trong 15 ngày cuối tháng giêng vẫn hợp lý hơn cả.
Về phương án phát ấn trong cả năm theo như đề xuất của Viện Nghiên cứu văn hóa nghệ thuật VN, ông Hoạt cho hay nếu dùng ấn đền Trần như một vật kỷ niệm cần phải nghiên cứu kỹ hơn, trải qua các cuộc hội thảo và tiến tới sự đồng thuận giữa ý kiến của các cơ quan quản lý nhà nước, các nhà nghiên cứu và người dân.
Copy từ Tuổi Trẻ Online, tại sao người ta lại cố gắng duy trì chuyện phát ấn đền Trần như thế? Năm trước thấy báo chí nói còn phát cả lương (lương thực) chứ không chỉ có ấn. Trong khi nhiều nhà nghiên cứu chỉ ra rằng ngày xưa chẳng có chuyện vua quan ban phát dấu ấn... đại trà như thế. Ấn là vật quan trọng, tôn kính, chỉ được dùng trong việc nước, phép vua, đâu có chuyện đóng tràn lan. Năm cũ hết thời gian nghỉ ăn tết vua quan phải làm lễ để cất ấn, ra giêng trước khi sử dụng phải chọn ngày lành tháng tốt để làm lễ khai ấn, làm gì mà đóng mấy vạn cái phát cho dân. Thật ra đây là chuyện bán ấn chứ không phải phát không, thậm chí còn có chuyện mua đi bán lại dấu ấn, và có cả dấu dỏm. Và người dân chen chúc dẫm đạp lên nhau như hình chụp trên báo của mấy năm trước, để cố mua cho được một dấu ấn để làm gì? Nghe nói để cầu may thăng quan tiến chức.
Cũng nghe nói người ta thu được tiền tỷ từ việc bán ấn này, thảo nào mà người ta cứ nhất quyết phải... phát ấn.
Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012
Nhìn từ cuộc sống.
Bản nhạc thiếu nốt
TT - Từ ngày 1-1-2012, ra chợ gần nhà cũng nghe xao xác tiếng người dân, tiếng tiểu thương nói chuyện chiếc túi nilông. Từ giữa năm 2011 đến nay, giới doanh nghiệp sản xuất túi nilông đã hối hả gửi biết bao nhiêu đơn và công văn đến cơ quan chức năng chỉ để hỏi về túi nilông.
>> Hạn chế túi nilông, cần sản xuất sản phẩm thay thế
>> Kẻ trông, người bảo chờ
>> Rối bời vì túi nilông tăng giá
Và từ rất lâu hơn nữa, giới khoa học môi trường Việt Nam cùng các sở ngành đã phải bận lòng nghiên cứu để tìm ra một tiêu chí cụ thể cũng chỉ cho những chiếc túi nilông! Tất cả lao xao, tìm tòi, thắc mắc và cả rối bời ấy cùng bắt nguồn bởi sự ra đời của một quy định rất hay nhưng quá mập mờ.
Theo quy định của Luật thuế bảo vệ môi trường, từ ngày 1-1-2012 ngoại trừ túi nilông đạt tiêu chí thân thiện với môi trường của Bộ Tài nguyên và môi trường, tất cả loại túi nilông khác sẽ đều chịu mức thuế 30.000-50.000 đồng/kg túi. Quy định này chính là nốt nhạc đồng hành cùng mục tiêu của chiến lược quốc gia về quản lý tổng hợp chất thải rắn đã được phê duyệt là đến năm 2015 Việt Nam sẽ giảm 40% lượng túi nilông so với năm 2010.
Thế nhưng bản nhạc “giảm túi nilông, bảo vệ môi trường” ấy chợt lục cục và đứt đoạn bởi những nốt nhạc mấu chốt chưa được trả lời thỏa đáng mà đúng ra phải có từ trước khi quy định đánh thuế ra đời. Thế nào là túi nilông thân thiện với môi trường? Người dân không biết. Thế nào để được chứng nhận túi nilông do mình sản xuất đạt tiêu chuẩn thân thiện với môi trường, để yên tâm dùng tiền đó đầu tư vào việc sản xuất túi có ích cho môi trường hơn? Không doanh nghiệp nào biết. Và quan trọng hơn, chính những nhà khoa học và cơ quan chức năng về môi trường chưa thống nhất và hoàn thiện được những nốt nhạc quan trọng và cần thiết ấy.
Không thể phủ nhận những ưu việt của túi nilông vì nhẹ, bền, rẻ tiền khi dùng để đựng thịt, cá, đi mua đồ... Nhưng cần vỗ tay hoan hô hơn khi Việt Nam đã cùng thế giới nhận ra rằng những ưu điểm ấy chính là nguyên nhân khiến túi nilông sau khi sử dụng đã trở thành loại chất thải gây ra nhiều vấn đề môi trường nan giải. Vì thế việc thay thế túi nilông truyền thống bằng loại túi thân thiện với môi trường sẽ mang lại nhiều ưu điểm. Dù rất nhiều doanh nghiệp sản xuất túi nilông thân thiện môi trường đã hoạt động, sản phẩm đã được xuất khẩu sang các nước nhưng ở nước ta chưa có quy định cụ thể về quy trình đánh giá và điều kiện phân tích chuẩn.
Điều này gây không ít khó khăn cho doanh nghiệp vì chi phí gửi mẫu sang các nước phân tích quá cao, phải chờ thời gian khá dài để có kết quả và... bất an khi không biết có tuân thủ theo quy định của Việt Nam hay không? Không biết thế nào là đạt chuẩn thân thiện môi trường, không định lượng trước việc sản xuất túi thay thế, không có đơn vị nào đứng ra chứng nhận, không phòng thí nghiệm... Tất cả chuỗi công việc buộc phải có này gần như đang là con số không tròn trĩnh ở Việt Nam.
Cần lắm một lộ trình cụ thể, khoa học để tất cả sẵn sàng cho một bản nhạc bảo vệ môi trường đúng ra rất hay nhưng đang bị thiếu nốt. Như vậy mới là nghiêm túc, mới là đáng vỗ tay nhiệt tình!
TS TRẦN THỊ MỸ DIỆU (Trường đại học Văn Lang) - BÍCH TRÂN ghi

