PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Tượng Phật tại Thailand.


Tượng Phật tại chùa Phật ngọc Hoàng cung Thailand.


Photobucket

Photobucket

Photobucket
Bức tượng đuợc người dân dán lên những miếng vàng dát rất mỏng bán sẵn.

Photobucket

Photobucket



Tượng Phật tại chùa Phật vàng.

Photobucket

Photobucket
Tượng Phật bằng vàng khối nặng 5,5 tấn.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Một tượng khá lạ, có lẽ là Bồ tát Di lặc.



Vương quốc Thailand là một đất nuớc quân chủ lập hiến, đứng  đầu là nhà vua Bhumibol Adulyadej lên ngôi từ năm 1946, với 513.000km2, dân số khoảng 64 triệu người, hơn 95% người Thái theo đạo Phật, là một quốc gia có số người theo Phật giáo đông nhất trên thế giới nếu tính theo tỷ lệ dân số. Đến Thailand tour du lịch đưa đi thăm 2 ngôi chùa tại Bangkok du khách hay ghé, đó là chùa Phật ngọc nằm trong quần thể kiến trúc của Hoàng cung Thailand, và chùa Phật vàng (Wat Traimit) nổi tiếng, nơi có một bức tượng bằng vàng khối nặng 5,5 tấn cao 3m, được xác định làm trong thế kỷ XIII - XV.

Những tượng Phật tôi đã chụp tại 2 ngôi chùa kể trên thể hiện rõ đặc tính của nền nghệ thuật tượng Phật giáo tại Thailand, một nền nghệ thuật bắt nguồn từ vương triều Tố Khả Thái khoảng giữa thế kỷ XIII. Vua Lan Ma Cam Hưởng năm thứ 3 của vương triều Tố Khả Thái, cho người mời tăng lữ Phật giáo Srilanka đến Thailand truyền bá Phật giáo Thượng toạ bộ (Tiểu thừa). Dưới sự ủng hộ mạnh mẽ của ông, Phật giáo hệ thống Thượng toạ bộ mau chóng được truyền bá rộng rãi, dần loại bỏ ảnh hưởng của Phật giáo Đại thừa ban đầu. Về sau hệ thống Phật giáo Thượng toạ bộ vẫn giữ địa vị chủ đạo không có gì thay đổi.

Đặc điểm lớn nhất của nghệ thuật tạo tượng Phật thời kỳ vương triều Tố Khả Thái, là kế thừa nền tảng phong cách nghệ thuật thời vương triều Kiệp Đa (Ấn Độ cổ), như chúng ta thấy trên hình: Tóc xoăn, gương mặt hình trái xoan, mũi thẳng vuông, hai chân mày cong tiếp giáp sống mũi, vai rộng eo nhỏ. Đối với tượng Phật "Kinh hành" có dáng đứng, đó là tượng Phật đang bước đi, nhìn kỹ các bạn sẽ thấy một bàn chân tiếp đất, bàn chân bên trái nhón gót đang bước đi. Để ý các bạn cũng sẽ thấy nhóm tượng Phật tôi chụp ở chùa Phật ngọc ở Hoàng cung Thailand chủ yếu là tượng Phật Thích ca mâu ni (hệ phái Tiểu thừa), với tư thế ngồi kiết già, 2 tay đặt trước bụng, còn tượng Phật tôi chụp ở chùa Phật vàng chủ yếu là tượng Phật A di đà, với tư thế kiết già một tay đặt trước bụng một tay đặt trên đầu gối (hệ phái Đại thừa, ở ngôi chùa này có rất nhiều người Thái gốc Hoa buôn bán những hàng lưu niệm). Đặc biệt hình chụp cuối cùng một pho tượng có khuôn mặt đầy đặn, thoáng vẻ tươi cười, thân mình mập mạp, bụng phệ, có lẽ đây là tượng Phật Di lặc, được đúc theo phong cách tạc tượng Thailand...

      
--> Read more..

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Cảm nhận Thailand.

Photobucket
Máy bay Air Bus 340 của hãng hàng không Turkish Ailines (Thổ Nhĩ Kỳ).

Photobucket
Thảm hoa lan tại phi trường Bangkog.

Photobucket
Tượng thần tại phi trường Bangkok, một đỏ, một xanh.

Photobucket

Photobucket
Cô gái Thailand đón du khách ở cửa xe bus tại phi trường.

Photobucket
Tượng Phật trong sảnh của khách sạn ở Bangkok.

Photobucket
Miếu thờ ở một góc sân khách sạn.

Photobucket
Trên đường cao tốc đi Pattaya.

Photobucket
Xe bus chở du khách nhiều màu sắc.

Photobucket
Toà nhà trên 80 tầng tại Bangkok (cao nhất Thailand).

Photobucket
Một cột điện thoại công cộng tại Bangkok trông cũng "cùi bắp" như ai!

Photobucket
Bán cào cào, dế... chiên dòn trên vỉa hè Bangkok.

Photobucket
Giống cá viên chiên bán tại vỉa hè.

Photobucket
Thịt nướng.

Photobucket
Xe ôm tại Bangkok, trông có vẻ nghiêm túc.

Photobucket
Đạp xe đi bán mật ong, có cả tổ ong, hình ảnh giống tại Saigon.

Photobucket
Vé số chiều sổ, thực ra nghe nói cả nước Thailand một tháng mới có sổ xố một lần.

Photobucket
Một người hành khất với chiếc kèn.

Photobucket
Dây điện giăng trên đường phố Bangkok.

Photobucket
"Bàn Thiên" tại Thailand.

Photobucket
Xe Taxi và xe Tuk Tuk tại Bangkok.

Photobucket
Hình ảnh nhà vua Thailand rất hay bắt gặp trên đường phố.

Photobucket
Đường "tầng" tại Bangkok.

Photobucket
Xe gắn máy len lỏi giữa dòng xe ô tô.

Photobucket
Quần thể kiến trúc Hoàng cung và chùa Phật ngọc tại Bangkok.

Photobucket
Đội quân danh dự tại Hoàng cung Thailand.

Photobucket
Nơi thờ cúng ngoài trời tại chùa Phật ngọc.

Photobucket
Tượng Phật tại chùa Phật vàng.

Photobucket
Tôi và cu cậu con trai tại chùa Phật ngọc.


Mùa hè này tôi có chuyến đi chơi Thailand 5 ngày cùng gia đình, có lẽ đã có rất nhiều bạn đến Thailand, bây giờ đi du lịch nước ngoài cũng không còn khó khăn nữa, nhất là những nước Đông Nam Á như Cambodia, Thailand Singapore... Thời gian không nhiều và chuyến đi theo một tour du lịch nên cũng chỉ biết được vài nơi tour đưa mình đến, nhưng cũng đủ để có khá nhiều hình ảnh về một đất nước Thailand hiếu khách, và một "Cảm nhận Thailand"...

Tôi đã đi và về từ sân bay Tân Sơn Nhất, trên chuyến bay của hãng hàng không Turkish Airlines (Thổ Nhĩ Kỳ), chứ không phải của Air VN hay Thailand, chuyến bay vậy mà dễ chịu, máy bay Air Bus 340 hiện đại, tiếp viên chuyên nghiệp, và đúng giờ đến từng phút. Từ Saigon đến Bangkok bay khoảng 1 tiếng 10 phút, bằng thời gian từ Saigon đi Huế, máy bay cất cánh, ổn định cao độ là tiếp viên dọn cho khách bánh và thức uống, điều này chuyến bay trong nước không thấy có, và khi họ dọn dẹp ly tách là máy bay chuẩn bị hạ cao độ để hạ cánh, thật dễ chịu...

Phi trường Bangkok lớn hơn phi trường Tân Sơn Nhất, với những băng chuyền dành cho người đi bộ, bên cạnh có những thảm hoa lan, những người Thái hướng dẫn tại phi trường rất nhã nhặn, lịch sự, và những cô gái Thái làm nhiệm vụ sẵn sàng nở nụ cười với bạn cùng cái chắp tay vái chào truyền thống, điều này luôn làm du khách hài lòng. Khi leo lên xe bus để về khách sạn có một cô gái Thailand đứng ở cửa xe chắp tay cúi chào, và choàng cho du khách một dây kết bằng những bông hoa vạn thọ và hoa nhài, là 2 loại hoa phổ biến nơi những chùa Thailand, mục đích của họ là chụp hình, sáng hôm sau họ sẽ đến khách sạn bày ra những tấm hình của bạn, được cài trong một tấm thiệp giấy, hay một khung ảnh... một tấm như vậy giá 100 bạt tiền Thái (70.000 đồng VN theo thời giá), họ không tìm du khách để đưa hình, họ chỉ bày ra trước khách sạn, ai lấy thì trả tiền, không chèo kéo..., và gần như ai cũng lấy tấm hình của mình...

Cảm nhận cho bất kỳ du khách nào đến từ VN là đường phố nhiều tầng tại Bangkok, 3 - 4 tầng, và xe cộ chạy trên đường phía bên trái, như tại Anh, Úc... Nhà cao tầng của họ cũng khá nhiều, và trên đường phố Bangkok xe ô tô giống như xe máy tại VN và ngược lại, trên đường không có tuyến dành cho xe gắn máy, những chiếc xe gắn máy ít ỏi len lỏi giữa dòng xe hơi, nhưng suốt mấy ngày tại Thailand phải di chuyển suốt ngày trên xe bus tôi lại không thấy tai nạn xe cộ, có lẽ người dân của họ khá tuân thủ luật giao thông, cũng rất ít thấy cảnh sát giao thông trên đường phố, nghe nói nếu phạm lỗi bị phạt người ta cũng dễ dàng "được cho qua" với một vài trăm bạt, cũng tương tự như ở Cambodia hay VN... Phương tiện chuyên chở công cộng của người Thái là xe Taxi, xe điện, Tuk Tuk, xe ôm... Ở VN cũng hay nghe nói nạn kẹt xe tại Thailand tuy đường xá của họ hiện đại như thế, nhưng mấy ngày ở Thái tôi không nhìn thấy cảnh này...

Thailand là một đất nước theo Phật giáo hệ phái Tiểu thừa như Miến Điện, Cambodia hay Lào..., và những ngôi chùa dòng Tiểu thừa chỉ thờ Phật Thích Ca Mâu Ni, nhưng cũng dễ dàng nhận thấy nơi những cơ sở làm ăn của người Thái gốc Hoa như khách sạn, nhà hàng, cửa tiệm họ cũng bày bàn thờ Thần tài dưới đất, đến phi trường Thailand đã thấy tượng thần màu xanh, đỏ sừng sững, không rõ thần gì, và đâu đâu cũng có tượng thờ Phật, trong khách sạn, nhà hàng, những tượng Phật rất lớn như tượng Phật ở chùa, ngoài sân họ cũng có "Bàn Thiên" kiểu dáng tương tự như bên Cambodia, khá cầu kỳ và đẹp chứ không đơn giản như bàn Thiên tại VN. Tuy nhiên những nhà sư áo vàng dòng Tiểu thừa cũng ít thấy trên đường phố...

Tôi cũng có một buổi chiều, tối lang thang tại Bangkok, thủ đô của Thailand, và Pattaya, một thành phố biển ăn chơi cách Bangkok khoảng 150km. Đường phố của họ cũng có những cảnh buôn bán vỉa hè, quần áo, hàng ăn..., cả người ăn xin, nhưng trông họ có vẻ trật tự trong buôn bán, ngoài tiền bạt Thailand thì các loại tiền khác bị cấm triệt để tại Thailand, đến Cambodia du khách VN có thể trả tiền Việt, tiền Thái, Đô la Mỹ..., nhưng ở Thailand chỉ nhận tiền Thái, không nhận các loại ngoại tệ khác, họ cũng nói thách, nhưng chỉ "chút đỉnh", trả giá bớt khoảng tối đa 30% là họ bán, chứ không đến nỗi nói trên trời dưới đất, tuy Hướng dẫn viên du lịch luôn nhắc nhở du khách chuyện giá cả khi mua sắm, nhưng nói chung người dân Thái trong suốt chuyến du lịch tôi gặp khá hiền hoà, họ tuyệt đối không chèo kéo du khách, trả giá không mua họ cũng không có thái độ nặng nề, 12 giờ đêm 6 người gọi một chiếc xe Tuk Tuk về khách sạn cách khoảng 2 cây số, tài xế nói 50 bạt (35.000 đ VN), nhớ lời HDV du lịch phải nói rõ với tài xế là tiền bạt chứ không phải đô la, và 50 bạt là cho 6 người chứ không phải mỗi người 50 bạt, tài xế OK rối rít, và quả thật về tới khách sạn họ chỉ lấy 50 bạt cho 6 người...

Ngoài những nơi du lịch tour đưa đến, cảnh tại Thailand cũng tương tự như Cambodia hay VN, người dân khá hiền hoà, có điều hơi lạ, Phật giáo là quốc giáo với đại đa số người dân thờ Phật, nhưng kỹ nghệ tình dục, ăn chơi tại Thailand cũng có hạng, tuy nhiên những nơi này nghe nói chỉ dành cho du khách, cấm người Tháí đến, tại Bangkok cũng như Pattaya có những phố đèn màu, những Show sexy từ "nhẹ" đến "nặng", và tiếp theo là "hơn thế nữa", với đủ mọi sắc tộc, chủng tộc, Âu, Á..., cũng có một Show "phổ thông" mà tour đưa du khách đến xem, do những người chuyển đổi giới tính biểu diễn, tôi sẽ đưa hình họ lên ở mục Photos, nhìn xa họ rất đẹp, nghe nói họ phải phẫu thuật khá nhiều lần để có được một thân hình "người mẫu" như thế, nhưng những "cô gái chân dài" (họ rất cao) này giống như pho tượng hơn là người thật...

Những ngày ở Thailand ngoại trừ việc mùa này khá oi bức, khí hậu còn nóng hơn Saigon, nhưng đời sống của họ khá dễ chịu, giá cả không đắt hơn VN, thậm chí tôi thấy nhiều thứ còn rẻ hơn, chẳng hạn như quần áo, trái cây... Và có một điều này người Thailand và Cambodia giống nhau, không phải là chuyện Tôn giáo thờ Phật, là các điểm du lịch  như quần thể kiến trúc Hoàng cung, chùa Phật ngọc... chỉ bán vé đối với du khách ngoại quốc đến thăm, còn người dân của họ vào cửa tự do, nghe HDV du lịch nói đấy là di sản của tổ tiên họ để lại thì người dân họ có quyền được hưởng...

Saigon tháng 6/2012.
--> Read more..

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Những nhà sư ở Thailand.

Photobucket
Những vị Tỳ kheo trẻ nơi Hoàng cung Thailand.

Photobucket
Những nhà sư khất thực trên một hòn đảo du lịch tại Pattaya.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket
Phật tử Thailand đang cúng dường bằng tiền.

Photobucket
Nghi thức chúc lành sau khi nhận cúng dường.


Thailand là một nước Phật giáo, đa số theo hệ phái Tiểu thừa như các nước Nam truyền (Srilanca, Myanmar, Thailand, Cambodia, Laos...) và Phật giáo là quốc giáo của Thailand. Tuy nhiên trong 5 ngày ở Thailand, ngồi xe di chuyển khá nhiều trên đường phố tôi rất ít nhìn thấy hình ảnh của các nhà sư Thailand. Hỏi người hướng dẫn du lịch được biết, trước kia cũng như Cambodia, Laos... mỗi năm những nam thanh thiếu niên Thailand phải vào chùa tu hành ít ngày như một người xuất gia, nhưng bây giờ tục lệ ấy cũng không còn, đất nước Thailand đã phát triển theo hướng công nghiệp, hoạ chăng ở một vài vùng nông thôn xa xôi mói còn tục lệ này. Một lần tôi bắt gặp những Tỳ kheo trẻ nơi quần thể kiến trúc Hoàng cung Thailand và chùa Phật ngọc, có lẽ những nhà sư trẻ này cũng đang tham quan những đền đài đẹp đẽ của họ (ảnh đầu tiên).

Lần thứ nhì tôi bắt gặp hình ảnh những nhà sư là nơi một hòn đảo du lịch ở Pattaya, họ đang khất thực ngay trên bãi biển. Thoạt tiên nhìn thấy bóng dáng những chiếc cà sa màu vàng đất tôi đi ngay theo họ, quan sát họ và chụp hình... Có một điều gì đó nơi họ khiến tôi ngờ ngợ, trông những nhà sư này không có vẻ "chính thống" cho lắm... Trước đây ở Saigon, những nhà sư thuộc tông phái khất thực phải tuân thủ những quy định cơ bản sau đây: Chỉ được nhận thực phẩm, không được nhận tiền. Khi nhận thực phẩm đầy bát thì không được nhận thêm nữa... Không rõ những quy định khất thực đối với những nhà sư Thailand ra sao, tuy nhiên quan sát chụp hình họ tôi nhận thấy, họ đảo đi đảo lại trên bãi biển, các bạn để ý 2 tấm hình cuối có một thiếu niên ăn mặc bình thường kéo một chiếc xe đẩy đi theo, thực phẩm cúng dường để vào bát họ trút ngay vào giỏ nơi xe đẩy cho thiếu niên kéo, còn tiền cúng dường thì họ đút túi, tấm hình áp chót là 3 thanh niên người Thái đang cúng dường bằng tiền, sau khi nhận tiền cúng dường 3 thanh niên người Thái cũng quỳ xuống để những nhà sư này đọc những lời chúc phúc.

Quả thật nhìn khuôn mặt và cách khất thực của những nhà sư Thailand này cũng thấy hơi... nghi nghi, hì hì!

--> Read more..

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Tản mạn Phật giáo.

Cuối tuần có lẽ cũng muốn lan man đôi chút về chuyện đạo, chẳng qua thấy chị Huynhtran comment bên nhà ông bạn Bulukhin về các vị Phật, như Phật A di đà, Phật Thích ca, và Phật (Bồ tát) Di lặc, chắc các bạn đã biết, đạo Phật coi A di đà là Phật của quá khứ, Thích ca là Phật của hiện tại, và Di lặc là Phật của tương lai.
Trước hết cũng xin nói, trong 3 vị Phật này chỉ có Phật Thích ca là con người của lịch sử, nghĩa là một người có thật, tuy thân thế của ngài có nhiều sách chép khác nhau, từ năm sinh, năm mất, cho đến là người nước nào, đa số sách vở chép ngài là người Ấn Độ, tuy nhiên cũng có sách chép ngài là người nước Ba Tư.

- Phật A di đà: A di đà là một vị Phật của kinh điển, theo 3 bộ kinh A di đà kinh, Vô lượng thọ kinh, và Quán vô lượng thọ kinh, những bộ kinh sau này được tông phái Tịnh độ thuộc Phật giáo Đại thừa, lấy làm những bộ kinh chủ yếu, ở phương Tây của thế giới chúng ta sống, đi qua mười ức (một tỉ) Phật thổ có một thế giới tên gọi là Cực lạc, chúng ta quen gọi là Tây phương cực lạc, vị giáo chủ của cõi Tây phương cực lạc là một vị Phật, hiệu là A di đà. Trong thế giới Cực lạc có vô lượng công đức trang nghiêm, có vô số Bồ tát, Thanh văn, các cung điện, giảng đường, tịnh xá... nguy nga, cẩn dát vàng bạc, ngọc ngà, pha lê, châu báu...
không sao đếm kể xiết... Còn có biết bao nhiêu loài chim quý suốt ngày hót véo von, lại có nhã nhạc tự nhiên diễn tấu, đều là pháp âm, các thứ đồ ăn thức uống hiện ra theo ý nguyện...
Những con người ở cõi Cực lạc đều có trí huệ cao minh, tướng mạo uy nghiêm, kinh sách nói cõi Cực lạc chỉ có niềm vui chứ không có sự đau khổ... Các kinh sách này tuyên xưng con người chỉ cần tin vào cõi Tây phương cực lạc, thường xuyên niệm danh hiệu Phật A di đà, sau khi chết sẽ được vãng sanh vào cõi Cực lạc hưởng sự hoan lạc muôn đời... Niềm tin này có lẽ cũng tương tự như niềm tin của người Thiên chúa giáo vào nước Thiên đàng, khi sống nếu luôn bác ái, mến Chúa, yêu người... thì khi chết sẽ được vào nước Thiên đàng (cũng tương tự như cõi Cực lạc), hưởng phúc đời đời...

Trong các bộ kinh nhà Phật, cũng có những bộ kinh khác, chẳng hạn "Dược sư Như lai bổn nguyện công đức kinh" (gọi tắt là kinh Dược sư), cũng đã vẽ ra một thế giới lưu ly, nơi Đông phương Dược sư Phật cư trú, thế giới lưu ly là một thế giới được hình thành từ ngọc ngà châu báu, từ cung điện, nhà cửa, cho đến cả thân của Phật... trong kinh Dược sư còn cho biết, thế giới lưu ly không phân biệt giới tính nam nữ, ảo diệu khôn lường...

Trong kinh Vô lượng thọ chép Phật A di đà nguyên là một quốc vương nghe vị Phật Thế Tự Tại Vương thuyết pháp, phát tâm Bồ đề nguyện 48 điều nếu được thành Phật. Những điều nguyện khá dài, các bạn nào muốn tìm hiểu kỹ hơn có thể tìm đọc những quyển kinh trên, hoặc cứ vào Google gõ tên kinh là sẽ thấy.

- Phật thích ca: là vị Phật của hiện tại, như chúng ta đã biết, ngài là vị Phật quen thuộc của Phật giáo đối với mọi hệ phái, ngài sống trong thế giới này, xuất thân dòng dõi vương quyền nhưng không lên làm vua mà bỏ đi tìm chân lý và đã đắc đạo. Như đã nói, ngài là một người của lịch sử, được cho là có thật, cũng như Lão tử, Khổng tử, Jesus... tuy cuộc đời của ngài gắn liền với rất nhiều truyền thuyết. Tất cả những bản kinh Phật giáo, đều được cho và được các Phật tử tin rằng do ngài thuyết, hoặc do các vị Bồ tát, La hán thuyết trước tăng chúng, và đã được một đệ tử thân cận của đức Phật Thích ca là A nan đà ghi nhớ, sau này được ghi chép lại thành kinh. Những gì không phải do chính Phật Thích ca nói, mà do các vị Bồ tát, La hán thuyết, phải được sự xác tín của đức Phật Thích ca.

- Phật Di lặc: chúng ta quen gọi là Phật Di lặc, thực ra đây là một Bồ tát, là Phật của vị lai. Phật Di lặc được thờ chủ yếu tại các tự viện Phật giáo Trung Hoa, Việt Nam... những nước theo hệ phái Phật giáo Đại thừa. Đây là một vị hoà thượng tướng mạo mập mạp, vui vẻ, lúc nào cũng tươi cười. Theo truyền thuyết của kinh điển Phật giáo, Bồ tát Di lặc sinh ra trong một gia đình Bà la môn ở Nam Ấn Độ, theo Đức Phật xuất gia. Đức Phật từng thọ ký ngài sẽ kế thừa Phật thích ca, thành Phật ở đời sau, giáng sinh trong thế giới của chúng ta, dưới cây Long Hoa trong Hoa Lâm viên, ba lần thuyết pháp độ thoát chúng sinh. Vì lẽ đó Phật giáo cho rằng ngài là vị Phật của tương lai.

Thoạt tiên tượng Bồ tát Di lặc trước đời nhà Đường có hình dạng tương tự tượng Phật Thích Ca, hoặc tượng Phật A di đà, không có điểm nào giống với tượng Di lặc tươi cười ngày nay. Do đâu mà có bức tượng Di lặc này? Nguyên vào cuối đời Đường đầu đời Ngũ Đại, ở Triết Giang Phụng Hoá có một vị hoà thượng tên là Khiết Thử, hiệu là Trường Đinh Tử, có thân hình thấp béo, ngôn ngữ bất định, suốt ngày cười nói vui vẻ, nơi nào cũng có thể nằm ngồi lấy trời đất làm nhà. Hoà thượng thường vác một túi vải lớn, thấy vật gì cũng xin, người đời gọi ông là "Bố Đại hoà thượng" (hoà thượng có túi vải lớn). Tương truyền ông có tài xem lành dữ phúc hoạ cho người, rất linh nghiệm. Năm Trinh Minh Thử thứ ba (917), đời Hậu Lương thời Ngũ Đại, trước khi lâm chung hoà  thượng ngồi thẳng trên một băng đá niệm một bài kệ: "Di lặc chân Di Lặc/ Hoá thân thiên bá ức/ Thời thời thị thời nhân/  Thời nhân tự bất thức". Tạm dịch nghĩa "Di lặc thật Di lặc/ Phân thân trăm ngàn ức/ Luôn luôn dạy người đời / Người đời tự chẳng biết ". Sau này người đời xem ông như hoá thân của Bồ tát Di lặc, lấy hình dáng của ông để tạc thành tượng Di lặc. Ngày vía của Bồ tát Di lặc là ngày mùng một tháng giêng âm lịch, nên Phật giáo còn gọi ngàyTết là Mùa Xuân Di lặc.
 

Tham khảo:
- Kinh A di đà, kinh Vô lượng thọ, kinh Dược sư, Tiểu sử & công hạnh Bồ tát Di lặc (hoà thượng Thích Hành Trụ).
- Lịch sử Phật giáo, Nguyễn Tuệ Chân biên dịch, NXB Tôn giáo tái bản lần thứ nhất năm 2011.
- Hình ảnh được lấy từ internet.
--> Read more..