PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Ngày tháng.

Photobucket
Đi.

Photobucket
Và về.

Photobucket
Ngày hè.

Photobucket
Nhà và xe (có... hồ bơi trong sân vườn).

Photobucket
Nhà và ghe (Biệt thự đất rộng có sẵn phương tiện... chèo chống!).

Photobucket
Chú gà trống choai tuy có hơi... già.


Hai hôm trước tôi có dịp về một vùng quê Nam bộ, một vùng đất nghèo tại Bến Tre, vài hình ảnh chụp tình cờ "dọc đường gió bụi"...
--> Read more..

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Dalat, một cái nhìn.

Photobucket
Cafe Thanh Thuỷ nhìn qua một bụi hồng.

Photobucket
Cafe Thuỷ Tạ buổi sớm mai.

Photobucket
Hồ Xuân Hương.

Photobucket
Dalat... nhấp nhô nhà cửa.

Photobucket
Một con dốc của Dalat phố núi.

Photobucket
Tháp chuông nhà thờ Con Gà.

Photobucket
Tượng Quán Thế Âm ở chùa Linh Phước (chùa Ve chai).

Photobucket
Hoa bất tử.

Photobucket
Cô bán dâu với mái tóc "hai lai".

Photobucket
Sầu riêng.

Photobucket

Photobucket
Artichaut và bắp cải tím.

Photobucket
Rau củ quả Dalat.

Photobucket

Photobucket

Photobucket



Dalat chắc ai cũng biết, do người Pháp xây dựng, trước năm 1975 là một nơi có phong cảnh, khí hậu, những công trình kiến trúc phương Tây đẹp vào bậc nhất miền Nam, cùng một nếp sống văn hoá với những trường học, học viện dân sự lẫn quân sự danh tiếng, tuyến đường sắt răng cưa từ Dalat đi Phan Rang, nay chỉ còn là dĩ vãng, là một trong hai tuyến đường sắt trên thế giới do người Pháp xây dựng.
Phố núi Dalat, cùng với Pleiku, Kontum, Buôn Mê Thuột... trong tôi là những mặt hồ lãng đãng sương mù, những đỉnh núi đầy mây, và những quán cafe lang thang buổi tối... Vài hình ảnh của một thành phố một thời vang bóng...
--> Read more..

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Nước Mỹ.

Bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp trung học gây chấn động nước Mỹ:

“Các em chẳng có gì đặc biệt”

TT - Phát biểu trong lễ tốt nghiệp của các học sinh lớp 12 Trường trung học Wellesley ở bang Massachusetts (Mỹ) tuần trước, giáo viên tiếng Anh David McCollough Jr đã gây sốc khi nói thẳng: “Các em chẳng có gì đặc biệt”.

Thế nhưng, bài phát biểu của David McCollough lại được nhiều tờ báo và hãng tin Mỹ đăng tải, và thu hút được hàng chục ngàn comment (bình luận) trên mạng Internet, phần lớn đều ủng hộ thông điệp của ông McCollough.

Trong bài diễn văn tại lễ tốt nghiệp năm 2012, thay vì lặp lại những câu sáo mòn như “Chúng tôi rất tự hào về các em”, “Các em rất tài năng”, “Thế giới là của các em”..., ông McCollough đưa ra một thông điệp mà giới truyền thông Mỹ mô tả là “Xin chào mừng các em đến với cuộc đời thực”.

Wellesley là trường công nổi tiếng ở thị trấn giàu có Wellesley, có truyền thống lâu đời và từng sản sinh nhiều nhân tài cho nước Mỹ. David McCollough Jr là con trai của nhà sử học - nhà văn David McCollough, người từng đoạt giải thưởng Pulitzer.

Trước các học sinh của mình đang xúng xính trong bộ đồng phục tốt nghiệp giống nhau, đang háo hức cầm trên tay tấm bằng, McCollough dõng dạc nói rằng “Các em chẳng có gì là đặc biệt”, “chẳng có gì là phi thường”! Một gáo nước lạnh như được giội xuống mọi thành tích vẻ vang của trường!

Được chăm bẵm quá mức

Trước bao ánh mắt mở to sửng sốt, McCollough điềm nhiên nói tiếp: “Các em đã được hầu hạ tận miệng, nâng niu mỗi ngày, được nuông chiều, được bảo bọc cẩn thận. Vâng, người lớn đã ôm hôn các em, cho các em ăn, lau miệng... cho các em. Họ dạy dỗ, hướng dẫn, lắng nghe, động viên và an ủi các em. Các em được nâng niu, phỉnh phờ, dỗ ngon dỗ ngọt, được nghe toàn những lời nài nỉ.

Các em được người lớn ngợi khen đến tận trời xanh, được gọi là cục cưng. Đúng vậy đó. Chúng tôi đã ở bên cạnh các em trong các trò chơi, vở kịch, các cuộc biểu diễn âm nhạc, hội chợ khoa học. Những nụ cười tỏa sáng khi các em bước vào phòng, đáp lại mỗi tin nhắn trên Twitter của các em là những tiếng hô hào hứng. Và giờ các em đã chinh phục được trường trung học. Nhưng đừng lầm tưởng rằng các em là đặc biệt. Không có chuyện đó đâu nhé!”.

Đến đây, McCollough dẫn các học sinh vào một hiện thực đang chờ đợi mình. “Mỗi năm có ít nhất 3,2 triệu học sinh tốt nghiệp từ hơn 37.000 trường trung học trên toàn quốc. Đó là 37.000 học sinh tiêu biểu của các trường, 37.000 chủ tịch hội học tập, 92.000 giọng ca nổi bật, 340.000 vận động viên... Nhưng tại sao lại tự giới hạn chúng ta ở trường trung học thôi? Hãy thử nghĩ xem. Nếu cả triệu người mới có một người như các em thì trên thế giới 6,8 tỉ dân này sẽ có tới gần 7.000 người như các em. Hãy nhìn toàn cảnh. Hành tinh của chúng ta không phải là trung tâm Hệ mặt trời, Hệ mặt trời không phải là trung tâm Ngân hà, Ngân hà cũng chẳng phải là trung tâm vũ trụ. Các nhà thiên văn đã khẳng định vũ trụ không có trung tâm đâu, do đó các em không thể là “cái rốn” của vũ trụ. Ngay cả tỉ phú Mỹ nổi tiếng Donald Trump cũng chẳng là “cái đinh” gì”.

McCollough dẫn dắt tiếp: “Người Mỹ chúng ta giờ đây yêu các danh hiệu hơn là những thành công thật sự. Chúng ta coi danh hiệu là mục tiêu và sẵn sàng thỏa hiệp, tự hạ thấp các chuẩn mực, hoặc phớt lờ thực tế khi cho rằng đó là cách nhanh nhất hoặc duy nhất để có được những thứ có thể đem ra khoe mẽ, để có một vị trí tốt hơn trong xã hội... Hậu quả là chúng ta đang coi rẻ các trải nghiệm đáng giá, thế nên việc xây dựng một cơ sở y tế ở Guatemala trở thành chìa khóa để chạy xin vào học tại Bowdoin (học viện nghệ thuật nổi tiếng ở Mỹ) hơn là việc này vì cuộc sống của người dân Guatemala”.

Hạnh phúc không tự tìm đến

McCollough nhấn mạnh mục tiêu thật sự của giáo dục không phải đem lại lợi thế vật chất mà là sự hiểu biết, yếu tố quan trọng của hạnh phúc. “Trước khi các em tỏa đi khắp nơi, tôi kêu gọi các em hãy làm những gì mình yêu thích và tin tưởng. Hãy kháng cự lại sự thỏa mãn nhất thời, vẻ lóng lánh bề ngoài của vật chất, sự tê liệt của lòng tự mãn. Hãy xứng đáng với những lợi thế mà mình có”.

Sau khi khuyên các học sinh hãy tiếp tục đọc sách thường xuyên, phát triển ý thức về đạo đức, khẳng định cá tính, dám ước mơ, làm việc chăm chỉ và tư duy độc lập, yêu những người mình yêu hết mình, McCollough nhắc nhở: “Hãy làm như vậy một cách nhanh chóng, bởi mỗi giây phút đều quý giá. Cuộc sống hạnh phúc, có ý nghĩa là một thành tựu đòi hỏi nỗ lực, chứ không phải là thứ từ trên trời rơi xuống vì các em là người tốt hay vì cha mẹ đưa đến tận tay các em.

Các em hãy nhớ rằng những người tạo dựng nên nước Mỹ đã nỗ lực đảm bảo quyền được sống, được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Mưu cầu là một động từ, và tôi nghĩ các em sẽ không có nhiều thời gian để nằm ườn một chỗ xem mấy trò nhảm nhí trên YouTube. Đừng mong chờ cảm hứng và niềm đam mê sẽ tự tìm đến với các em. Hãy đứng dậy, bước ra bên ngoài, tự mình khám phá, tìm kiếm cảm hứng cùng niềm đam mê và hãy giữ chắc nó bằng cả hai bàn tay”.

Kết thúc phát biểu của mình, ông McCollough nhắn nhủ các học sinh hãy tự chủ, độc lập, sáng tạo không vì sự thỏa mãn do hành động đó mang lại, mà vì những điều tốt đẹp nó đem đến cho người khác. “Và khi đó, các em sẽ phát hiện sự thật vĩ đại và lạ lùng của cuộc sống. Đó là lòng vị tha, sống vì người khác, và đó là điều tuyệt vời nhất các em có thể làm được cho bản thân. Những niềm vui ngọt ngào nhất trong cuộc sống chỉ đến khi các em nhận ra rằng mình không có gì là đặc biệt”.

Sự quan tâm thái quá của người lớn khiến cái tôi của bọn trẻ phình to. Do đó, tôi nghĩ chúng cần một cách suy nghĩ mới. Đưa chúng vào đời với cái tôi quá lớn chẳng khác nào làm hại chúng

McCollough khẳng định. Trả lời phỏng vấn Fox News, McCollough giải thích ông muốn các học sinh hiểu rằng chúng phải nỗ lực nếu muốn thành công trong cuộc đời.

  Giáo viên David McCollough Jr khi đọc bài diễn văn - Ảnh: The Swellesley Report. 


Bài đăng trên báo Tuổi Trẻ hôm nay (Thứ Ba 12-6-2012), về phát biểu trong lễ tốt nghiệp của các học sinh lớp 12 Trường trung học Wellesley High ở bang Massachusetts (Mỹ). Ngày hôm qua báo đăng tin về Kết quả khảo sát trình độ giáo viên tiếng Anh tại VN, nhiều địa phương chỉ có 10% đạt chuẩn, thậm chí còn ít hơn nữa, và trên báo chí VN mấy hôm trước có đưa lên tin quay cóp trong kỳ thi tốt nghiệp THPT tại Bắc Giang. Những tin tức cho những ai quan tâm đến giáo dục.
 
--> Read more..

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Tam Tạng.

Huyền Trang trên đường thỉnh kinh - Ảnh Internet.


Nhà sư Huyền Trang họ Trần (600-664), sống vào thời nhà Đường Trung quốc, xuất gia vào năm 12 tuổi (cũng có sách chép 15 tuổi), đọc thông thạo kinh sách nhà Phật, vì nhận thấy kinh sách Phật giáo lúc bấy giờ có nhiều điểm mâu thuẫn, khiến người đọc khó hiểu nên muốn đích thân đi Ấn Độ học tập, thỉnh kinh, sư khởi hành vào đời vua Đường Thái Tông (năm 629) lên đường đi Tây phương cầu pháp.

Ở vào thời ấy việc đi lại rất khó khăn, trải qua bao gian nan nguy hiểm sư tới được thành Vương Xá (Rajagrpha) nằm cạnh sông Hằng (Ganga) kinh đô của nước Ma Kiệt Đà (Magadha), một vương quốc ở phía bắc Ấn Độ. Sư vào học ở Na Lan Đà (Nalanda), một viện Phật học danh tiếng thời bấy giờ, trong khoảng 5 năm học hỏi, sư đạt được nhiều thành tựu ưu việt. Sau 5 năm theo học, Huyền Trang bắt đầu ra ngoài tuần du, đi khắp cả đất nước Ấn Độ. Tiếp theo 4 năm học vấn của sư cơ bản đã hoàn thành, sư quay trở lại tự viện Na Lan Đà, theo lời mời của ngài Giới Hiền (silabhadra), một Luận sư, danh tăng dạy học ở tự viện Na Lan Đà, sư giảng giải các kinh điển Đại thừa, danh tiếng chỉ sau ngài Giới Hiền.

Vào năm 645, năm thứ 19 niên hiệu Trinh Quán nhà Đường, Huyền Trang trở về Trung quốc mang theo 520 rương, 657 bộ kinh Phật Đại, Tiểu thừa, cùng các thư tịch, Phật tượng ông đã thu thập được. Sau khi về nước sư ở chùa Hoằng Phúc, chùa Đại Từ Ân ở Trường An, tổ chức việc dịch kinh sách. Trước sau sư dịch được 73 bộ, hơn 1330 quyển Kinh, Luật, Luận của cả Đại và Tiểu thừa. Nơi phiên dịch do ông chủ trì, tụ tập hơn 20 danh tăng các nơi đảm trách. Ông còn viết bộ "Đại Đường Tây Vực ký" gồm 12 quyển, ghi lại phong thổ, địa lý, con người... của 110 quốc gia mà ông đã đi qua thời bấy giờ, và 28 quốc gia mà ông đã được nghe kể...

Nhà sư Trần Huyền Trang cũng còn được gọi là Đường tăng, Tam Tạng, bộ truyện Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân viết vào thế kỷ thứ XVI đã thần thoại hoá việc đi thỉnh kinh của sư, cùng với các nhân vật Tôn Ngộ Không, Bát Giới, Sa Tăng... đã trở thành một trong những quyển sách kinh điển của nền học thuật Trung quốc. Tên Đường tăng thì ai cũng biết, bởi sư sinh ra và đi thỉnh kinh vào đời nhà Đường, nhưng còn tên Tam Tạng? Theo hệ thống kinh điển Phật giáo "Tam tạng" là để chỉ ba tạng kinh sách của Phật giáo, đó là Kinh tạng (Sùtra pitaka), Luật tạng (Vinaya pitaka), và Luận tạng (Abhidama pitaka). Huyền Trang là người thông hiểu cả ba tạng kinh sách Phật giáo, cho nên người đời đã gọi sư là Tam Tạng.
--> Read more..

TT - Nhiều địa phương vừa khảo sát năng lực giảng dạy tiếng Anh của giáo viên. Kết quả cho thấy số giáo viên đạt chuẩn thấp đến mức khó hình dung. Nguyên nhân của thực trạng thật sự rất đáng lo ngại này?

--> Read more..