PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Gánh hàng rong.

Photobucket

Một gánh hàng rong trong nắng sớm trên đường phố Đà Lạt.



Bây giờ nhìn những gánh hàng rong trên đường phố ai trong chúng ta cũng cảm thấy sợ, sợ bởi cái trước tiên mất vệ sinh, bụi bặm, dăm bảy cái tô và một xô nước rửa phục vụ cho tất cả mọi người, thêm nỗi không biết nồi nước hầm bốc khói kia có bao nhiêu hóa chất trong đó, thịt thà trông ngon lành thế nhưng cũng có phần chắc chẳng phải là thịt tươi, mà là thịt có khi đã ôi được tẩy lại cũng bằng hóa chất, và ai có con cháu thường cấm tuyệt không cho chúng ghé vào những gánh hàng rong ấy.

Nhưng tuổi thơ của tôi ngày trước lại mê mẩn những gánh hàng rong ấy, ngày ấy đi học tiểu học được cho 5 cắc, 1 đồng ăn sáng hay ăn quà vặt là thể nào trên đường đến trường cùng chúng bạn cũng phải sà vào những gánh hàng rong ấy. Có thể là 1 đồng bạc xôi bắp, hay khúc bánh mì xíu mại chan thêm miếng nước cá hộp, hoặc ly đá nhận si rô hay cây kem đá bỏ phẩm màu, có khi là gói kẹo bông... Mà ngày ấy cũng lạ, chẳng thấy cha mẹ hay người lớn nào cấm đoán ăn uống như thế, mà hình như cái thuở xưa ấy đường phố cũng không đến nỗi ô nhiễm như bây giờ, và con người cũng không đến nỗi quá quắt như ngày nay, nghĩa là chỉ chăm chăm cái phần lời lãi, sẵn sàng bỏ bất cứ thứ gì vào thực phẩm, miễn là được lời nhiều.

Cùng với những gánh hàng rong là những tiếng rao, nhất là những gánh hàng rong buổi tối. Chị bán chè đậu xanh bột báng nước dừa có giọng rao... ngọt như chén chè đậu xanh bột báng mình bán, bà bán bánh tráng kẹo tuy đã già nhưng tiếng rao của bà nghe lại trẻ như giọng của một thiếu nữ đương thì, còn ông bán kẹo kéo thì có cách rao dí dỏm đến người lớn cũng phải phì cười...

Bây giờ giữa khuya tôi giật mình vì tiếng rao bằng máy ghi âm và loa của ông bán bánh chưng bánh giò, tiếng rao hiện đại ấy mãi mà tôi chẳng sao quen được...

--> Read more..

Trẻ thơ.

Photobucket

Photobucket

Trẻ thơ thành phố.

 Photobucket

 Photobucket

Tuổi thơ thôn quê.

 Photobucket

 Photobucket

Trẻ thơ người Chăm đến lễ hội.



Ngoài thiên nhiên, hoa cỏ... tôi cũng thích chụp ảnh những đứa trẻ, và dù chúng ở đâu, thành phố hay thôn quê, ngày thường hay lễ hội, trẻ thơ vẫn luôn là những thiên thần...

--> Read more..

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009

Chiều.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Buổi chiều có dịp đi ra vùng ngoại ô, tôi bất chợt bắt gặp cảnh mặt trời lặn, mặt trời xuống thấp vàng rực trên những mái nhà, có thêm bầy chim bồ câu nhà ai bay lượn, giây phút yên bình giữa một thành phố đầy bụi bặm và ồn ào...

--> Read more..

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009

Lên núi (2).

Photobucket

Photobucket

Trên đỉnh núi Dinh.

 

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Ta lên núi mới hay đời chật hẹp

Nửa kiếp người chẳng rõ chốn dung thân.


Núi Dinh ở Bà Rịa Vũng Tàu là một khu vực căn cứ của cách mạng cũ, xưa không biết ra sao mà bây giờ toàn là nhà chùa và tịnh xá, từ dưới chân núi lên đến tuốt đỉnh núi đâu đâu cũng thấy chùa. Hôm tôi leo lên đến ngôi chùa trên đỉnh núi le cả lưỡi, có hơn nửa đoạn đường là đường mòn độc đạo giữa rừng núi, ở trên đó lỡ có bệnh tật gì cần cấp cứu chắc khó sống...

Chùa trên đỉnh núi chắc cũng hiếm người lên cúng bái, chủ yếu sống bằng tự cung tự cấp, nhưng cũng thấy có TV và điện thoại, mai mốt về già có nên lên đây sống không ta...?

--> Read more..

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009

Lên núi.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket



Những tấm hình bên trên là cảnh ở một ngôi chùa trên núi Dinh Bà Rịa. Sư ông, sư thày, chú tiểu... Sư ông đi dạo, chú tiểu phơi lá gói bánh, đánh cờ tướng, sư khác phơi thuốc nam, khuân vác hay cho khỉ ăn... mỗi người làm công việc của mình.

Tôi không thích làm sư, tôi chỉ thích bầy khỉ...

--> Read more..