Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010
Thứ Hai, 15 tháng 2, 2010
Cây trái đầu năm.
Đầu năm đưa lên hình ảnh những cây trái này: Cầu (mãng cầu), Vừa (dừa), Đủ (đu đủ), Sung (trái sung), để cầu chúc cho mọi người, mọi nhà một năm mới sung túc, và nhất là... sung độ. Hihi!
Chúc thọ.
Tôi có người bạn chơi xưa nay. Gia đình bạn sống bằng xe thuốc lá và buôn bán lặt vặt mấy bó hoa cúng ngày rằm, và mấy trái dừa trước hiên nhà. Thỉnh thoảng đi đâu ngang tôi hay ghé ngồi chơi với bạn, uống ly cà phê đen vỉa hè. Chiều qua mùng một tết ghé bạn chơi, bạn vẫn còn bán hàng như ngày thường, vẫn những bó hoa cúng, bạn nói cũng may năm nay bán được, suốt từ hai mươi mấy tết đến giờ, cũng nhờ bạn luôn luôn bán rẻ, giá cả chỉ hơn ngày thường chút đỉnh.
Vợ bạn đã chuẩn bị sẵn, tôm khô củ kiệu, lạp xưởng bánh chưng, cùng mấy lon bia 333, cũng vẫn ngay bên vỉa hè, lai rai ngồi nhìn thiên hạ du xuân thế mà thấy cuộc đời cũng nhiều thú vị. Bạn là người sinh đẻ ở thành phố này, lấy cô vợ người quê ở một tỉnh miền Tây, lên Saigon học nghề may, trước bạn cũng làm trong một cơ quan nhà nước rồi giảm biên chế. Cái thời còn bao cấp khó khăn hai vợ chồng đành ra vỉa hè buôn bán lặt vặt từ đó đến giờ...
Ngồi lai rai bạn kể câu chuyện mới nửa tháng trước ở quê nhà vợ bạn. Số là ông già vợ, mà người miền Bắc gọi là ông nhạc của bạn năm nay đã tròn một trăm tuổi, cái tuổi kể là đã rất hiếm. Hôm rằm tháng chạp xã cho người xuống thông báo, để tỏ lòng quan tâm đến dân, vì cả tỉnh chỉ có mỗi cụ là thọ được cả thế kỷ, vài hôm nữa lãnh đạo tỉnh sẽ ghé thăm chúc thọ và tặng quà cho ông cụ, không phải chúc thọ suông mà còn có cả đài truyền hình tỉnh nhà đến quay phim để phát lên sóng, đi theo có cả những chức sắc của huyện và xã. Người ta còn đề nghị cho gọi hết cả con cháu trong nhà về dự để thêm phần long trọng. Thật là vinh dự.
Thế là người nhà vội vàng gọi điện cho con cháu khắp nơi, dù tất bật buôn bán nhưng vợ bạn cũng vội vàng thu xếp trở về, trước hôm lãnh đạo tỉnh ghé thăm một hai hôm, con cháu đã tề tựu đông đủ trong nhà, đứa ở Saigon về, đứa ở Cần Thơ lên... Một cuộc "Hội nghị Diên Hồng" được con cháu tập họp chớp nhoáng, lãnh đạo các cấp đến nhà thăm tặng quà như thế lại có quay phim đưa lên truyền hình, nên cũng phải "coi sao cho được". Nhà quê không giàu, nuôi được con heo và vài con gà chuẩn bị ăn tết, thôi nhân dịp này con cháu tề tựu đông đủ làm mấy mâm cơm đãi khách, nghèo thì nghèo nhưng cái máu "hảo hớn" của người dân Nam bộ luôn có đó, sự việc trọng đại như vậy thì cũng phải xử sự sao cho coi được. Thế là anh em xúm nhau hùn thêm tiền làm mấy mâm cơm.
Đến đúng ngày đã định, 9 giờ sáng đoàn xe chúc thọ đậu xịch trước cửa nhà, hàng xóm kéo đến xem đông nghịt, vinh dự qua đỗi. Mấy năm trước muốn đến được nhà bạn xe phải đậu ngoài đường rồi đi ghe mấy cây số, một vài năm nay con đường nhựa đã được mở. Đúng theo như chương trình, buổi lễ diễn ra long trọng, có đọc diễn văn của lãnh đạo các cấp, máy quay phim của đài truyền hình tỉnh lia đủ mọi góc cạnh, bố vợ bạn đã yếu nhưng vẫn còn đi lại được, nhưng cũng đã lẫn không biết có cảm thấy vinh hạnh không? Nhưng con cháu thì hôm ấy hãnh diện với làng xóm lắm. Những hình ảnh mà tôi và các bạn vẫn thường thấy trong những buổi như thế này, diễn văn chúc thọ, rồi đến phần tặng quà, có hộp quà gói giấy hoa, có cả bao thơ... cả bằng khen, rồi gia đình nói lời cảm ơn, cũng đã trưa gia đình mời đoàn dùng bữa cơm gia đình. Bởi xã có báo trước đoàn gồm tất cả hai mươi mấy người kể cả quay phim, nên gia đình đã chuẩn bị mấy mâm cơm thật chu đáo.
Bạn kể tiếp với tôi, khi đoàn đã cơm nước no say ra về, người nhà mở gói quà bọc giấy hoa ra xem là một khúc vải may được một cái áo sơ mi, còn cái bao thơ trong đó có một tờ một trăm ngàn đồng.
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010
Múa lân đầu năm.
Múa lân, có lẽ là một nét văn hóa của người Hoa trong dịp lễ tết. Thuở nhỏ nhà trong khu Chợ Lớn tôi hay được xem múa lân trong những ngày tết, thường chỉ những nhà giàu có, hoặc những cửa hàng buôn bán lớn hôm khai trương, mới dám kêu đội lân đến múa. Sau này có thêm múa rồng, cũng tương tự như múa lân, chỉ khác thay những con lân bằng một con rồng dài thậm thượt. Không khí của ngày tết, cộng thêm tiếng trống, tiếng phèng dồn dập, tạo nên cái rộn ràng khó tả mà chỉ những ngày tết như thế này mới có.
Sáng nay mùng một ghé ngang qua ngôi chùa gần nhà, thời may gặp được đội múa lân đang biểu diễn, vừa múa lân lại có cả thêm múa rồng, thế là tôi tha hồ bấm máy hình. Trong một thoáng, tôi lại được trở về những ngày tuổi thơ, như những chú bé đứng lấp ló xem những con lân đang múa...
Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010
Truyền thống.
Cây mai không thể thiếu trong ngày tết.
Mâm cúng đón ông bà trưa 30 tết.
Bàn thờ ông bà.
Bàn thờ Phật Bà.
Bàn thờ ông Địa, Thần Tài đặt dưới đất.
Đĩa trái cây tết trên bàn thờ.
Trái bưởi có dán chữ Phước, bên cạnh là đĩa trầu cau.
Trái dưa hấu dán chữ Đại Cát.
Không thể thiếu cặp bánh chưng và chai rượu nếp mới.
Quanh năm tôi chuyên lan man nơi bờ ao bụi cỏ săm soi đám hoa cỏ, chuồn chuồn, bướm, cào cào, tắc kè... Ngày cuối năm "về nhà" giới thiệu với các bạn đôi nét về "truyền thông gia đình" ngày tết.
Hai mươi năm qua, từ ngày bà xã tôi thừa hưởng cái gia sản... bàn thờ khi gia đình bên vợ đi Mỹ, là tôi bắt đầu làm quen với chuyện thờ phượng, cúng bái. Trong nhà tôi có khoảng sáu, bảy cái bàn thờ gì đó từ gia đình bên vợ chuyển giao, cùng một quyển văn khấn hẳn hòi. Bàn thờ ở khắp mọi nơi, trên cao, dưới đất, nơi nhà bếp, ngoài ban công... "Có thờ có thiêng, có kiêng có lành", nghe bà xã nói vậy thấy cũng có lý, nhất là vụ trái cây, các bạn thấy đấy, mỗi bàn thờ là một đĩa trái cây, cho nên hầu như lúc nào trong nhà cũng có trái cây xực, "Thượng thánh hạ phàm", chẳng mất đi đâu mà lo.
Ngày tết chuyện thờ cúng còn gấp mấy lần ngày thường, từ 23 tháng chạp là đã chộn rộn đưa ông Táo về trời, đến 30 đón Ông bà, và đón luôn ông Táo. Trước đó mấy ngày là tha hồ đi chợ, mấy lần siêu thị, ngày nào sáng sớm cũng dông ra chợ, quan niệm của quý bà cũng hay lắm, tết gì cũng cũng phải đầy đủ không được thiếu bất cứ cái gì, gạo muối đầy lu, cả mắm muối, tiêu, ớt, hành tỏi... Mấy ngày trời khuân vác mệt nghỉ, đôi khi cứ nghĩ bằng này thứ có lẽ phải dùng cho... cả năm... Rồi đâu phải chuyện ăn uống, còn dọn dẹp nhà cửa, chăn màn mang giặt hết một lượt... Vậy mà còn chợ hoa, hội hoa, đường phố nhộn nhịp... đâu thể ngồi yên một chỗ được, tối 30 tôi ngồi gõ mấy dòng này quả thật chân cẳng có rã rời, nhưng ngẫm lại thấy cũng rất vui...
Cho nên già đầu mà tôi vẫn cứ khoái tết...