PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Lễ hội...

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

Những ảnh trên là của báo Tuổi Trẻ.

 

 Photobucket

Ảnh của báo mạng Thể Thao & Văn Hóa.



Tôi đọc báo thấy nói ở nước ta một năm có khoảng 500 lễ hộ chính thức, nghĩa là lễ hội có thương hiệu, còn nếu tính tất cả mọi thứ gọi là lễ hội lớn nhỏ, từ cấp thôn xóm làng xã... cho đến cấp quốc gia thì có khoảng 8.000 (tám ngàn) lễ hội trong một năm, bình quân một ngày hơn 20 lễ hội các cấp, về đủ mọi thứ, thập cẩm, linh tinh...

Quả là một con số đáng nể, đáng phải suy nghĩ cho một đất nước vẫn còn được kể là nghèo... Lễ hội là một thứ không thể thiếu của con người, ở nước ta lễ hội đã có từ ngàn xưa, bắt nguồn là một nước nông nghiệp, mùa xuân là mùa người nông dân nghỉ ngơi sau khi đã thu hoạch xong ruộng lúa, mùa màng, tiết trời mát mẻ, hoa lá xanh tươi. Cho nên hầu hết các lễ hội đều tập trung vào mùa xuân, cũng là lúc trong nhà có của ăn của để, con người rảnh rỗi, lúc ấy làng nước thôn xóm nơi nơi tổ chức lễ hội. Có những lễ hội (ngày xưa thường chỉ gọi là hội, ít dùng đi kèm với chữ lễ), để tưởng nhớ tiền nhân, những vị anh hùng đã có công dựng nước, giữ nước, chống ngoại xâm... Có những lễ hội mang tính chất tín ngưỡng, tôn giáo, hoặc để ghi nhớ công ơn những vị đã có công truyền dạy nghề cho dân chúng... Có những lễ hội thuần túy vui chơi, hoặc để  chứng tỏ cái dũng mãnh của nam giới (hội vật), hay cái khéo léo của nữ giới (hội thi thổi cơm)...

Ngày xưa có lẽ dân chúng còn nghèo, của cải còn ít, nên những lễ hội thường chỉ do làng xã, đình chùa tổ chức, ít tốn kém. Trong hội có thi, những giải thưởng chỉ là vuông lụa đào, miếng trầu... lấy tinh thần vui chơi, thượng võ... là chính. Rồi một khoảng thời gian khá dài, lễ hội dần dần biến mất khỏi đời sống xã hội, người ta cho lễ hội là một thứ không cần thiết, sản phẩm của phong kiến, của tiểu tư sản, của mê tín, của ăn chơi đua đòi... lễ hội chỉ tổ tốn công tốn của, tốn thời gian, tốt hơn hết để dành những thứ ấy cho công cuộc chống ngoại xâm, cho sản xuất...

Bây giờ đất nước thanh bình, lễ hội lại được cổ xúy, phục dựng, 8.000 lễ hội trong một năm, đủ mọi thứ thập cẩm, từ lễ hội tưởng nhớ các vua Hùng, đâm trâu, chọi trâu, cầu ngư, đua bò... cho đến lễ hội bánh chưng bánh tét, hay cái tách cà phê to nhất... Nhân dân khắp nơi tha hồ mà vui chơi lễ hội, nhưng rồi chuyện gì xảy ra? Mấy ngày nay báo chí đã nói nhiều về những lễ hội ấy. Hội khai ấn đền Trần ở Nam Định, có cả quan chức cao cấp chính phủ về tham dự đích thân đóng ấn, năm nào cũng thế, càng ngày càng hỗn loạn. Người ta đánh đấm nhau, giành giựt, giẫm đạp lên nhau để mong  "thỉnh" được một con dấu cầu may, để mong được thăng quan tiến chức (thỉnh bằng tiền, nghe nói mấy chục ngàn đồng một con dấu). Hội Lim hát quan họ, hát thì ít, nhếu nháo kiếm chác thì nhiều... lễ hội chùa Bà Bình Dương chỉ trong mấy ngày đầu năm nghe nói đã thu vào cả mấy chục tỉ đồng, nhưng một ngày có mấy chục người đi lễ bị móc túi mất tiền, mất điện thoại di động... Nơi nào có lễ hội là có đủ mọi thứ tệ nạn ở đó, cờ bạc, ăn mày ăn xin, lễ bái nhang khói nghi ngút, người ta nghĩ rất ngô nghê và đơn giản, lễ vật nhang khói càng nhiều, thì càng được thần thánh chứng giám, thật khôi hài vì thần thánh tự nhiên mang bộ mặt của một ông quan... tham, và vô khối là rác rưởi... chặt chém bắt bí gởi xe cộ, mua bán nhang đèn vàng mã...

Lễ hội bây giờ nhiều quá, sau hồi cấm đoán thì tới hồi buông lỏng, đi từ thái cực này sang thái cực khác. Lễ hội lẽ ra là nơi để thể hiện cái văn hóa, thì ngược lại, con người đang biến nó thành một thứ... tệ nạn, buôn thần bán thánh, và điều này do đâu? Thần thánh nếu có, chắc cũng đã phải bỏ chạy khỏi những lễ hội kiểu này từ mấy đời rồi.

 

 

--> Read more..

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

Niềm tin.

Photobucket



Từ tết đến giờ lang thang nơi đình đền chùa miễu, tôi thấy nơi nào cũng đông nghẹt người đến khấn xin cầu khẩn, nơi nào cũng nghi ngút khói nhang, giấy tiền vàng bạc đốt đỏ rực. Hình như bây giờ niềm tin của con người vào thánh thần, vào đấng siêu nhiên vô hình rất cao. Tôi nhớ thuở còn bé thỉnh thoảng ghé chùa chơi thường là vắng lắm, bởi chùa chiền là nơi thanh bần lạc đạo. Thỉnh thoảng chỉ có vài cụ bà rủ nhau đến thắp nén nhang, nghe kinh, có khi dắt thêm vài đứa cháu nhỏ ham đi chơi theo cho vui, và khi được sư cụ ở chùa cho cái oản làm bằng bột gói bằng giấy bóng kiếng xanh đỏ thì thích lắm. Ngay cả ngày tết nhà chùa cũng chỉ đông người đến thắp nhang hơn chút ít, bá tánh đến chủ yếu là vì đầu năm xuất hành, ghé chùa lễ Phật để lấy cái phước...

Bây giờ những nơi ấy ngày tết đông vô kể, nam phụ lão ấu, cờ xí đèn hoa rợp trời, tiếng kinh kệ vang rền qua những cái loa to tướng, người ta thắp nhang đèn phát khiếp, mù mịt là khói, người nọ lạy lưng hay... mông  người kia, bó nhang mới cắm chưa kịp quay đi đã có người nhổ bỏ quăng ngay vào chậu, hay cái thùng phi nước bên cạnh. Người ta đến những nơi ấy để làm gì? Chắc chắn không phải là để vãng cảnh chùa, tìm nơi thanh tịnh cho tâm hồn... như bài thơ Chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp xưa kia. Có lẽ bá tánh đến là để cầu cho gia đạo bình an, tình duyên may mắn, hanh thông trong làm ăn, thăng quan tiến chức, phát tài phát lộc... Và cũng chắc chắn người ta tin lắm những lời cầu khẩn của mình sẽ được những đấng vô hình chứng giám, thông qua bao nhiêu là nhang khói vàng bạc đốt ra tro.

Hình như khi con người ta không còn tin vào những gì hữu hình ngay nơi cuộc sống, thì quay ra đặt niềm tin vào những cái vô hình xa xôi...

--> Read more..

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Rằm tháng giêng.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Rằm tháng giêng là một ngày rằm lớn trong năm, ngày này là ngày vía Đức Phật, bởi thế nên dân gian mới có câu "Đi lễ quanh năm không bằng ngày rằm tháng giêng". Các chùa chiền đều treo đèn kết hoa, thiện nam tín nữ đến cầu khẩn đông nghẹt. Thú thật bản thân tôi chẳng có "nhu cầu" khẩn cầu điều gì cho riêng bản thân, kể cả việc có tiền nhiều hay thăng quan tiến chức. Nhưng thỉnh thoảng đến chùa lớ ngớ chụp hình hay xem người ta cúng bái, cũng có nhủ thầm cho gia đạo bình an, thiên hạ thới bình.

Sáng nay ngày nghỉ, xách máy hình ghé vài ngôi chùa cùng bà xã, tôi cũng "phóng sự" được vài tấm hình như các bạn đã thấy. Xưa hình như đến chùa khấn vái đa phần là các cụ bà, dắt theo một vài đứa cháu nhỏ. Ngày nay rất nhiều thiện nam đến cầu khẩn rất thành tâm, người người đến xin lộc thánh, có hoa, có cả cành vàng lá ngọc, thả cá, thả rùa phóng sinh. Những khách Tây có lẽ khá lạ với cái cảnh cầu xin, mịt mù sương khói như thế.

Cuối cùng là hóa vàng, nhang đèn, giấy tiền vàng bạc được cho vào lò đốt hừng hực hết công suất. Có lẽ dưới âm phủ cái lò nấu vạc dầu chúng sinh tội lỗi cũng chưa chắc "đỏ lửa" được "sung" như thế...

--> Read more..

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

"Tháng giêng là tháng ăn chơi..."

Photobucket

Photobucket

Lễ tế tại đền Đức Thánh Trần Saigon vào mùng 8 tháng giêng âm lịch.



"Tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai cờ bạc,  tháng ba rượu chè...", câu ca dao có từ thời xửa xưa để nói lên cái thực trạng của một thời phong kiến nông nghiệp. Một năm sau những ngày làm lụng vất vả, đầu tắt mặt tối, cuối năm thu hoạch đồng ruộng vườn tược xong, rảnh rỗi, đến tết là bắt đầu ăn chơi. Đọc lại sách vở mới thấy người xưa (nhất là ở miền Bắc), ăn chơi... phát khiếp, thông qua những lễ hội. Thử điểm qua tên của một số lễ hội nổi tiếng một thời...

Có những lễ hội mang ý nghĩa lịch sử. Đó là hội Đống Đa (Hà Nội), mở vào ngày mùng 5 tháng giêng âm lịch, kỷ niệm chiến thắng quân Thanh của anh hùng áo vải Quang Trung vào năm 1789. Hội đền Mai Động (Hà Nội), mở trong 3 ngày, từ ngày mùng 4 đến mùng 6 tháng giêng, kỷ niệm nữ tướng anh hùng Lê Chân dưới trướng của Hai Bà Trưng, đã cầm quân chống Mã Viện tại Bạch Đằng. Trong hội, ngoài phần tế lễ còn có nhiều trò chơi, những cuộc thi đấu như đánh vật, ghi nhớ việc tuyển binh xưa của Hai Bà. Hội đền Sóc Sơn (Thôn Vệ Linh, Xã Phú Linh, huyện Sóc Sơn, Hà Nội), được tổ chức vào ngày mùng 6 tháng giêng, tương truyền tại đây Đức Thánh Gióng sau khi đánh đuổi giặc Ân, đã cởi áo giáp cỡi ngựa sắt bay về trời. Hội đền An Dương Vương, còn gọi là hội Cổ Loa (làng Cổ Loa, Đông Anh, Hà Nội). Hội kéo dài đến 10 ngày, từ mùng 6 đến 16 tháng giêng, kỷ niệm Thục Phán có công dựng nước Âu Lạc, xây thành Cổ Loa. Trong hội có lễ rước và tế thần, những trò vui dân gian như đánh đu, cờ người, tổ tôm, đáo đĩa, hát chèo...

(Đang viết, nghỉ... xực phàn, hihi).

Viết tiếp, đó là hội đền Phạm Ngũ Lão (làng Phù Ủng, Ân Thi, Hải Dương), hội mở từ ngày mùng 10 đến 25 tháng giêng. Kỷ niệm danh tướng thời Trần - Phạm Ngũ Lão, có công chống quân Nguyên - Mông. Hội đền Hạ Lôi (Mê Linh, Vĩnh Phúc), mở vào ngày 15 tháng giêng, kỷ niệm Hai Bà Trưng. Trong hội có tục cúng bánh trôi (mang ý nghĩa việc Hai Bà tự trầm), tập trận, đánh cờ người, chơi đu, đáo đĩa. Hội đền Thượng Lạp (Thượng Lạp, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc), mở vào ngày 10 tháng giêng, kỷ niệm Cao Nguyên, một danh tướng của Hai Bà Trưng. Ông đã cầm quân anh dũng chống Mã Viện, khi thế cùng lực kiệt ông đã tự tử. Trong lễ hội có tế, rước. Trò vui có đánh vật, hát xoan, vui nhất là đánh phết (dân gian còn câu "vui ra phết")...

Vẫn còn nhiều những lễ hội kỷ niệm những anh hùng của đất nước, ngoài ra còn những lễ hội về mặt tín ngưỡng như hội chùa Đậu (Thường Tín, Hà Tây), bắt đầu từ ngày 8 đến ngày 10 tháng giêng, nét đáng chú ý ở chùa là hai pho tượng, bên trong tượng là thi hài của hai nhà sư được ướp cách đây hơn 300 năm. Hội chùa Trăm gian (thôn Tiên Lữ, xã Tiên Phương, huyện Chưng Mỹ, Hà Tây), còn gọi là hội chùa Sở, chùa được xây từ đời Lý Cao Tông (1185). Hội chùa Trăm gian có từ ngày 4 tháng giêng năm Bính Thìn (1375) đời nhà Trần, và tồn tại đến nay. Hội chùa Keo (xã Duy Nhất, Vũ Thư, Thái Bình), hội mở 2 kỳ vào ngày mùng 4 tháng giêng (hội xuân), và ngày 13 đến 15 tháng 9 (hội thu). Chùa Thờ Không Lộ, một nhà sư có công chữa bệnh cho Lý Thánh Tông và được phong làm Quốc Sư. Ngoài lễ Phật, còn có các trò chơi như bắt vịt, thi thổi cơm, ném pháo... Hội Vũ Bi (Mỹ Lộc, Nam Định), mở vào những ngày đầu xuân, thờ thần gắp phân, người có sáng kiến hướng dẫn dân làng biết bón phân cho lúa. Có tế thần và nhiều trò chơi dân gian. Hội đền Và (Bát Bạt, Hà Tây), mở vào ngày 15 tháng giêng, có lễ rước thần Tản Viên, trò vui có đánh cá, hát đúm, cờ người, tổ tôm điếm.... Hội Tứ Pháp (Mỹ Văn, Hưng Yên), mở vào ngày 17 tháng giêng, có nghi thức rước bốn nữ thần: Mây, Mưa, Sấm, Chớp, với ý nghĩa cầu mưa thuận gió hòa, thể hiện rõ ý thức mẫu hệ xưa, và nghi lễ của cư dân nông nghiệp. Hội đền Bắc Lệ (huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn), hội kéo dài từ đầu tháng giêng đến trung tuần tháng hai. Nghi lễ có đám rước từ đền Cúng đến đền Chính (Cô Ba Bắc Lệ tới hầu Đức Mẫu Thượng Ngàn), cũng thể hiện ý thức mẫu hệ,  chủ yếu là lễ bái, hầu bóng... Hội chùa Hương (huyện Mỹ Đức, Hà Tây), mở vào ngày 6 tháng giêng cho đến hết mùa xuân. Khách trẩy hội lễ Phật, vãng cảnh chùa...

Ngoài những lễ hội về lịch sử, tín ngưỡng, còn có những lễ hội về làng nghề, hoặc thuần túy vui chơi, chẳng hạn như: Hội làng Triều Khúc (Hà Nội), mở vào ngày 10 tháng giêng, là một nét sinh hoạt văn hóa của một làng quê có nhiều nghề thủ công truyền thống, như dệt lụa, dệt vải. Hội Dịch Diệp (xã Trực Chính, Trực Ninh, Nam Định), mở từ ngày 5 đến 7 tháng giêng, thờ ông tổ làng dệt, thi dệt vải trên mặt hồ. Hội Lim (Nội Duệ, Từ Sơn, Bắc Ninh), mở từ ngày 13 đến 15 tháng giêng, thờ ông Hiếu Trung Hầu, người bày ra tục hát quan họ. Ngoài hát quan họ, còn có những trò vui như thi dệt cửi, đu tiên, đấu vật... Hội hoa Vị Khê (Nam Điền, Trực Ninh, Nam Định), mở từ ngày 20 đến 30 tháng giêng, chủ yếu giới thiệu hoa, cây cảnh. Hội Viềng (xã Nam Giang huyện Trực Ninh, và xã Kim Thành, huyện Vụ Bản, Nam Định), mở vào ngày 8 tháng giêng, chỉ trong 1 ngày. Nét riêng của hội là cả người bán lẫn người mua đều nhằm mục đích mua bán lấy may trong dịp đầu năm mới...

Về vui chơi có hội thổi cơm (làng Tử Trọng, Thanh Hóa), mở từ ngày 30 tháng chạp đến mùng 7 tháng giêng. Từ sáng sớm hàng trăm chiếc thuyền dọc bên sông, sau một hồi trống các cô gái dự thi chèo thuyền ra giữa sông. Hồi trống thứ hai, các cô gái vừa lo giữ thuyền vừa phải nhóm lửa bằng bã mía tươi để thổi cơm. Cơm ai chín trước, dẻo, ngon sẽ thắng cuộc. Hội thi để thể hiện "công, dung, ngôn, hạnh" của gái làng.  Hội thi bắt chạch trong chum (Yên Lạc, Vĩnh Phúc), mở vào ngày 6 tháng giêng, đây là một hội khá độc đáo, biểu hiện khát vọng tình yêu và sự sinh sôi.  Hội thi được tổ chức giữa sân đình, thường có từ 5 đến 7 chum, mỗi chum chứa khoảng 2/3 nước và thả vào đó 1 con chạch. Từng đôi trai gái dự thi, sau khi múa, hát tiến về phía chum bắt chạch. Điều đặc biệt là  đôi trai gái phải ôm nhau, và mắt không được nhìn vào trong chum. Đôi nào bắt được chạch trước thì thắng cuộc. Hội khỏe Tiên Công trên đảo Hà Nam (huyện Yên Hưng, Quảng Ninh), mở ngày mùng 7 tết, hội đánh vật nhưng đô vật toàn là các cụ già đủ 80 tuổi. Các cụ cởi trần, đóng khố như trai tráng, theo sau là các con cháu đi cổ vũ. Thể hiện truyền thống chăm sóc sức khỏe người có tuổi.

Trên đây chỉ là một số lễ hội điển hình ở miền Bắc xưa vào "Tháng giêng ăn chơi", và còn rất nhiều lễ hội khác nữa kể ra quá dài dòng. Xưa là như thế, còn ngày nay đọc báo thấy một năm bây giờ trên toàn đất nước có khoảng 500 (năm trăm) lễ hội ở khắp nơi, có những lễ hội tiếp nối lễ hội ngày xưa, như hội Lim hát quan họ, hội chùa Hương, hội chọi trâu Đồ Sơn, hội Viềng, lễ hội nghinh Ông... nhưng cũng có những lễ hội mới toanh như lễ hội cà phê, lễ hội cồng chiêng, lễ hội bánh chưng bánh tét, hội Hoa xuân... Như vậy tính trung bình một ngày trên đất nước chúng ta có khoảng 1,5 lễ hội có thương hiệu, chưa kể đủ mọi thứ gọi là lễ hội khác từ cấp thôn xóm, làng xã đến cấp quận huyện.

Người mình quả là xưa nay ăn chơi hiếm thấy, có lẽ xứng danh là "Đệ nhất thiên hạ...".

--> Read more..

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Tây đi chùa Tàu.

Photobucket

Faites attention!

Photobucket

Say mê chụp hình.

 Photobucket

Con lân chùa Tàu.

 Photobucket

Lồng đèn.

 Photobucket

Nhang vòng.

 Photobucket

Nhang cây.



Tôi hay xách máy hình lang thang nơi những chùa Tàu trong những ngày lễ tết, bởi thích nhiều thứ ở đó, cái không khí thoải mái, những màu sắc của nhang đèn... Và một không gian tín ngưỡng coi hoang đường thế, mà rất gần với cuộc sống.

Tôi cũng hay bắt gặp những khách du lịch phương tây ở chùa Tàu, có lẽ họ cũng bị cuốn hút như tôi, bởi những điều này...

--> Read more..