PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Saigon tháng tư.

Photobucket

Cafe Givral đang được tháo dỡ.

Photobucket

Chỗ những tấm tôn che là cafe La Pagode xưa, sau 75 trở thành Văn phòng

chính của Saigon Tourism, nay cả tòa nhà cũng đang bị đập bỏ.

Photobucket

Cafe Brodard, vẫn còn bán cafe nhưng chỉ còn địa điểm và cái bảng hiệu.



"Saigon tháng tư có kẻ lên đường..."

Tôi lang thang giữa cái nắng tháng tư của Saigon, đường phố hun hút nắng, từ mặt đường nhựa phả lên một làn hơi nóng bỏng. Trời này đúng là "hâm" mới ra đường giữa trưa nếu không có việc gì. Mấy ngày hôm nay nghe nói tòa nhà Eden nơi có cafe Givral nổi tiếng một thời đang được tháo dỡ, quả thật có lẽ Eden là một trong những tòa nhà xưa nhất Saigon, có từ khi người Pháp bắt đầu đặt nền móng cho nền hành chánh để cai trị Saigon.

Nếu chỉ nói riêng về cafe, thì có lẽ 3 quán cafe vang danh từ trước năm 75 có cái tên Tây, do người Pháp lập ra và làm chủ, và cũng là những quán cafe lâu đời nhất ở Saigon, là Givral nằm ở góc đường Đồng Khởi (Tự Do cũ), nhìn sang Nhà hát thành phố, cùng trong khối nhà của Thương xá Eden (nơi có rạp chiếu bóng Eden, cũng là một rạp hát lâu đời bậc nhất của thành phố). Kế đến là cafe La Pagode, nằm nơi góc đường Đồng Khởi - Lê Thánh Tôn, quán cafe này sau năm 75 trở thành văn phòng của Công Ty Du Lịch Saigon Tourism, trong một khối nhà kiến trúc đặc trưng kiểu Pháp rất đẹp. Và tiếp nữa là cafe Brodard, cũng nằm trên trục đường Đồng Khởi, góc ngã ba Đồng Khởi - Nguyễn Thiệp, cũng là một quán nằm trong quần thể nhà theo kiến trúc Tây phương. Quán cafe này đến giờ vẫn còn bán cafe, nhưng có lẽ chỉ còn là cái bảng hiệu gợi nhớ lại những quán cafe theo "phong cách Tây phương" của một thời Saigon.

Trong ba quán cafe này thì quán Givral và Brodard cũng là những cửa hàng bán bánh ngọt, dĩ nhiên bánh ngọt được sản xuất theo "gout" Tây, đại loại như croissant, pate chaud, chou à la crème... Ngày xưa thời còn đi học, hoặc đã bước chân xuống cuộc đời, tôi có cái thú thỉnh thoảng dạo phố Saigon, ghé qua những cửa hàng bán sách, nhất là những quầy bán sách solde (giảm giá) trên lề đường Lê Lợi, xem hoặc mua một quyển sách mới, hoặc  ghé Cinema Rex, Eden (nếu trong túi rủng rỉnh) để xem một phim cao bồi hoặc một phim tình cảm mới qua, còn không thì cuốc bộ qua Vĩnh Lợi xem một phim đã cũ. Nếu rảnh rỗi còn thời giờ, và đầu tháng mới lãnh lương, thì thế nào cũng ghé một trong ba quán cafe này, ngồi nhâm nhi ly cafe đen pha filtre, ngắm đường xá Saigon qua những ô cửa kính.

Cuộc sống luôn đổi thay, đúng là như thế, cũng như một dòng sông, ngưng chảy là dòng sông sẽ chết, những gì của ngày hôm qua, có khi ngày mai sẽ không còn, kể cả thân xác nhỏ nhoi của mỗi chúng ta. Vẫn biết thế, và tâm niệm như thế để gắng bình tâm nhìn những đổi thay, đôi khi đến chóng mặt của cuộc sống. Nhưng khi nhìn một quán cafe bị tháo dỡ, sao tôi vẫn cảm thấy ngậm ngùi, có lẽ đây không đơn giản là đập đi một quán cafe, một tòa nhà, mà là phá bỏ đi một phần Saigon, một phần ký ức, một phần tâm hồn của những ai đã từng lớn lên, và gắn bó với Saigon...

--> Read more..

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Hoành thánh mì.

Photobucket



Tô hoành thánh mì trông thật hấp dẫn, đúng điệu của người Hoa, gồm những sợi mì (sợi mì nhỏ hay mì lớn, tùy ý thích mỗi người), hoành thánh cũng bằng bột mì cán mỏng túm lại, bên trong nhân thịt bằm, thêm thịt xá xíu xắt mỏng, và đặc biệt có một cái bánh mỏng mỏng chiên giòn, trên bánh có "đính" một con tôm dài ngoằng ốm nhom ốm nhách, còn để "nguyên con" đầu đuôi râu ria chân cẳng (người miền Nam hay gọi là con tép). Cái bánh này bây giờ ít thấy nơi còn bán.

Tiệm nằm trong xóm nhỏ dọc bờ kênh Nhiêu Lộc gần nhà, thỉnh thoảng chiều về đói bụng ghé qua làm một tô là "bá cháy bọ chét", cái từ này chẳng hiểu từ đâu ra? Một loại "tiếng lóng", có ý nghĩa như từ "hết sẩy" "tuyệt cú mèo" trước đây ở Saigon, hoặc từ "hết ý" mà tôi nghe được ở người miền Bắc.

Giá bình dân, năm ngoái là 15.000 đồng một tô như thế, năm nay tăng lên một ngàn là 16.000 đồng, kể ra cũng không mắc giữa thời buổi "gạo châu củi quế" này. Quên khi ăn các bạn nhớ nêm thêm chút xíu xì dầu là cái chai nhựa nắp xanh, và ít... dấm xủ là cái chai nắp đỏ, thì mới đúng mùi vị... xẩm, hihi!

--> Read more..

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Scout.

Photobucket

Nghi thức chào quốc kỳ.

Photobucket

Những nút thắt bằng dây của hướng đạo.

Photobucket

Hướng đạo sinh nhí (sói con).

Photobucket

Những nút thắt gợi nhớ đến người da đỏ.

Photobucket

Đánh morse bằng cờ.

Photobucket

Chung tay dựng trại.

Photobucket

Trò chơi hướng đạo.

Photobucket

"Sói con" chào cờ.

Photobucket

Ghi chép.

Photobucket

Cờ đội.

Photobucket

Trưởng nữ.

Photobucket

Cái cách ghi chép dã chiến của cô bé này rất... hướng đạo.

Photobucket

Thực tập thắt dây.

Photobucket

Bài học hướng đạo.

Photobucket

Photobucket

Tập băng vết thương.

Photobucket

Một nữ hướng đạo sinh.



Scout (tiếng Pháp), hay Scouting (tiếng Anh), là để gọi Hướng đạo, một phong trào thanh thiếu niên rộng khắp toàn cầu, có mục đich giáo dục, phát triển tâm trí, sức khỏe thanh thiếu niên, đóng góp cho xã hội những con người tốt.

Tổ chức Hướng đạo là một tổ chức phi biên giới (có tính cách toàn cầu), phi chính phủ (không thuộc chính phủ nào), phi chính trị (không thuộc khuynh hướng chính trị nào), phi tôn giáo (không thuộc tôn giáo nào) và cũng phi sắc tộc (dành cho tất cả mọi màu da). Hướng đạo dạy cho thanh thiếu niên biết trọng danh dự, tôn trọng luật pháp, tôn trọng những cá nhân và cộng đồng, có tinh thần yêu nước, tháo vát, luôn biết giúp đỡ đồng loại...

Phong trào Hướng đạo ra đời từ năm 1907, đến nay đã trên một trăm năm, bởi Robert Baden Powell, một trung tướng quân đội Anh. Phong trào Hướng đạo ra đời từ một tướng lãnh quân đội, nên rất coi trọng sức khỏe, Hướng đạo sinh luôn sinh hoạt ngoài trời, cắm trại, coi trọng tinh thần tập thể, được luyện tập những kỹ năng đi rừng, mưu sinh thoát hiểm, những trò chơi dưới nước, đi bộ đường dài với ba lô sau lưng, bi đông nước bên hông như một người lính. Một đặc điểm rất dễ nhận biết của Hướng đạo sinh, là bộ đồng phục, với huy hiệu của hướng đạo là đóa hoa Bách hợp, mũ, khăn quàng, và những huy hiệu riêng...

Phong trào Hướng đạo hiện diện khắp mọi nơi trên thế giới, thành lập bởi những Liên đoàn, với những tôn chỉ chung. Ở Việt Nam phong trào Hướng đạo đã có từ rất lâu trên cả 2 miền Nam Bắc, phát triển mạnh trong thanh thiếu niên miền Nam trước năm 1975, nhưng do hoàn cảnh lịch sử và xã hội đã vắng bóng một thời gian, nay hoạt động trở lại ở một số tỉnh thành, trong đó có Saigon, nhưng không chính thức.

Thuở còn đi học tôi cũng từng là một hướng đạo sinh, và cũng tham gia một số đoàn thể xã hội khác. Cái hình ảnh tôi không bao giờ quên được là lúc còn nhỏ xíu, gần khu nhà tôi ở có đám cháy nhà rất to, thuở đó nhà cửa lụp xụp, phương tiện chữa cháy còn ít nên cháy cả ngày trời. Những hướng đạo sinh ở khu vực quanh đó không ai bảo ai đều mặc đồng phục hướng đạo, tự tập họp lại, cùng với lực lượng cảnh sát, giữ an ninh trật tự, và kể cả phụ giúp lính cứu hỏa trong việc chữa cháy.

Những hình ảnh của hướng đạo sinh bên trên tôi chụp trong công viên Tao Đàn Saigon. Hy vọng tổ chức Hướng đạo sẽ được công nhận, và góp phần tạo những con người tốt cho xã hội mai sau.

--> Read more..

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

Sắc màu tháng tư.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 

Tháng tư ở Saigon có lẽ là tháng oi bức nhất trong năm, trời lúc nào cũng trong xanh cao tít, và nóng. Không gian chan hòa nắng, nắng đến nứt nẻ đất, và rám những má hồng.

Nắng thế, nhưng mà hoa vẫn thắm, lá vẫn xanh. Lang thang chợt nhận thấy có một cuộc sống khác ngay cạnh chúng ta mà chúng ta ít để ý đến, của những con ong, con ruồi xanh, con cóc nhỏ mới chuyển từ nòng nọc, trong những cánh hoa, trên những chiếc lá. Tôi quan sát và theo dõi chúng, và để chụp được chúng như thế này cũng cần phải có một ít phương tiện máy móc, kỹ thuật. Rất thú vị...

--> Read more..

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Trận chiến chim sẻ.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket



Chim sẻ là loài chim hoang dã, ở thành phố thì chúng sống gần người và tỏ ra khá dạn dĩ. Có lẽ vì sống gần con người cho nên tính tình chúng cũng có đôi chút giống người (?!), đấy là cái thói... lắm chuyện. Các bạn để ý mà xem lũ chim sẻ nơi mái hiên nhà, chúng lách chách suốt, chẳng hiểu chúng nói chuyện hay tranh luận gì, mà đôi khi hai gã chim sẻ (cứ cho là gã đi) lao vào nhau. Chúng xù lông, xòe cánh, mỏ thì la chí chóe thượng cẳng chân hạ cẳng tay đấu đá túi bụi.

Những tấm hình tôi chụp hai gã chim sẻ này cũng rất tình cờ, chỉ mất vài giây, bởi vì chúng không ở một chỗ để ẩu đả, mà rượt đuổi nhau kịch liệt, rõ là cái giống... chim sẻ.

--> Read more..