PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Phóng sự... vịt.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Sau phóng sự khỉ đến phóng sự vịt. Vịt thì không bắng nhắng láu cá như lũ khỉ (ông cố mấy mươi đời của con người có khác). Trông đàn vịt bơi lội dưới ao thấy êm ả và thanh bình.

--> Read more..

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Phóng sự... khỉ.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Ngày nghỉ chú tiểu tôi bày đặt theo chúng bạn đi du hí ở Nông nại Đại phố thuộc xứ Đàng trong. Dĩ nhiên là có ghé vãng cảnh chùa, đó là ngôi chùa nằm trên núi Chu Thái, thuở nhỏ tiểu cũng đã ghé ngôi chùa này, cái ngày xưa ấy chùa nhỏ nhưng đẹp lắm, chùa nằm cheo leo trên núi đá, cây cối um tùm, đúng là cảnh tu hành chốn sơn lâm. Bây giờ lên núi chỉ thấy toàn bê tông cốt thép, cái gì cũng to đùng, hào nhoáng.

Nhưng ấn tượng nhất với tiểu không phải là chùa hào nhoáng, mà là những chú khỉ ở chùa. Chùa có một đàn khỉ độ mươi con, mọi người vào lễ chùa thì tiểu rình mò chộp được hình ảnh gã khỉ bảnh trai nhất đàn đi "chôm" trái cây. Bình thường khỉ ta đánh đu tòn teng trên cây, trên mái nhà, thoắt thấy thí chú đi lễ chùa hớ hênh hắn ta liền phóng xuống, leo tót lên chiếc xe gắn máy lục túi chớp được trái táo. Các bạn nhìn khuôn mặt của khỉ ta mà xem, đúng là... khỉ, được một bữa ngon lành...

--> Read more..

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010

Tháp Babel và Internet.



Truyện trong kinh thánh kể rằng hồi xưa xưa, thời mới khai thiên lập địa con người nói cùng nhau một thứ tiếng, chứ không nói lung tung ngôn ngữ như bây giờ, và sống với nhau hòa thuận dưới sự cai quản của Chúa trời. Một hôm không biết nghĩ sao có một gã dở hơi nào đó ngước mặt nhìn lên bầu trời, có ý định muốn được bằng trời, thế là gã ta bàn với mọi người xây một cái tháp cao đến trời, tháp đó gọi là Babel. Đang hì hục xây thì trên cao Chúa trời nhìn xuống biết chuyện, thế là ngài nổi trận lôi đình làm phép chỉ sau một đêm thức dậy mỗi người nói một thứ tiếng, không ai hiểu ai, thế là chuyện xây tháp bị bỏ dở, mọi người bỏ đi tứ tán để lập thành thế giới như ngày nay... Ấy là chuyện ngày xưa Chúa trời trừng phạt về tội ngạo mạn của con người.

Từ ngày ấy thế giới được hình thành, do bất đồng ngôn ngữ không ai hiểu ai nên thế giới tiến triển chậm chạp, người Trung Quốc phát minh ra đủ thứ nhưng chủ yếu chỉ để mà chơi, và cũng vì ông nói gà bà nói vịt mà sinh ra bất đồng, chiến tranh liên miên, sắc tộc, chủng tộc, tôn giáo... Bởi vì không hiểu gì người khác nên ai cũng cho mình là nhất, kẻ khác nhất định chỉ là mọi rợ...

Rồi thế giới phát triển, máy hơi nước ra đời cùng bóng đèn điện, điện tín và điện thoại, anh em nhà Wright cỡi lên cỗ máy thô thiển bay lên bầu trời như chim, mở đường cho một ngành hàng không toàn cầu sau này... Rồi phát minh transitor đưa con người vào thế giới không dây, như Tivi, vô tuyến, và trên hết là chiếc máy tính cá nhân ra đời. Bây giờ chúng ta đang tận hưởng thành quả của văn minh loài người, đó chính là Internet, nối mạng toàn cầu. Thật sự hai mươi năm trước, khó tưởng tượng được chỉ trong tích tắc chúng ta có thể nghe được tiếng nói, nhìn được hình ảnh, và hiểu được anh em, con cái của chúng ta muốn nói gì khi cách cả một bờ đại dương, cũng chỉ trong tích tắc chúng ta có thể biết được mọi tin tức quan trọng trên toàn thế giới... Bây giờ là thời đại của thông tin, người ta nói thế, kẻ mạnh không còn là kẻ nắm trong tay súng đạn, mà là kẻ có được nhiều thông tin, thực tế đã chứng minh cho điều này.

Đành rằng đâu đó giữa Nữu Ước, Ba Lê, hay Luân Đôn... vẫn còn những người nghèo khổ, vô gia cư, nhưng đại bộ phận dân chúng đã sống khấm khá hòa nhập vào dòng chảy của nối mạng toàn cầu này. Thực tế cũng đã chỉ ra rằng chỉ những nhà nước bưng bít thông tin như Cộng hòa Nhân dân Triều Tiên, một số nước Hồi giáo cực đoan... đại đa số dân chúng vẫn còn sống trong nghèo nàn và lạc hậu...

Trở lại mạng Internet, ngày xưa muốn tìm kiếm gì người ta chạy đến nhà thờ gặp linh mục hay tu sĩ, cầu cứu Đức chúa trời và mở kinh thánh, hay kinh Coran và các loại kinh khác, bây giờ muốn tìm kiếm gì người ta lên mạng gõ Google, giám đốc điều hành một công ty sản xuất thiết bị không dây bán trên toàn thế giới (tôi không nhớ tên) nói: "Muốn biết gì hãy hỏi Google, Google chính là Thượng đế".

Không cần phải cố gắng xây ngọn tháp Babel cao ngất ngưởng, bằng Internet, con người đã cướp quyền của Thượng đế.

Không rõ lần này Chúa trời sẽ xử sự ra sao...?

--> Read more..

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

Thích gì làm nấy.

Cái tựa này nghe có vẻ... cá nhân chủ nghĩa hoặc có vẻ... dở hơi. Các bạn có thể nói, này có ai cấm nhà bác làm những gì mình không thích đâu nhỉ?Khéo chuyện, thế mà cũng nói. Chuyện có vẻ như thế, mà cũng có vẻ không phải như thế. Có một người bạn của tôi hơn nửa đòi người mới chợt nhận ra điều này, thì ra hồi nào đến giờ mình đã làm những điều mình thích quá ít, cho dù những điều thích này chẳng hề đụng chạm đến ai, chẳng hề hại ai, đến xã hội cũng như chính bản thân mình...

Bây giờ thì bạn nói, từ giờ trở đi tôi sẽ chỉ làm những gì mình thích. Một câu nói có vẻ như chỉ để nói chơi cho vui, nhưng mà trong đó hình như chứa đựng biết bao nhiêu điều...

Xã hội chúng ta bắt nguồn từ Khổng giáo, rồi Phật giáo, sau này cả Thiên chúa giáo... Những tôn giáo, hoặc những triết lý Đông phương lấy sự nhẫn nhục chịu đựng làm đầu. Một Khổng giáo thoạt đầu chỉ là một triết lý sống, tạo ra những phẩm chất cho chính bản thân, những tôn ti trật tự trong gia đình, rồi vươn ra xã hội, được vua chúa quan lại ngày xưa ưa chuộng, bởi "cái tôi, cái ta" được cho là không khiêm nhường, là ngạo mạn, đáng ghét. Trong xã hội thấm nhuần triết lý Khổng giáo những bậc bề trên là tối thượng, vua chúa là Thiên tử, là Con trời, phán sống là được sống, phán chết là phải chết, con cái phục tùng cha mẹ tuyệt đối, dù đúng dù sai, cãi lại lệnh vua là bất trung, cãi lại cha mẹ là bất hiếu, những tội này là tày đình, đáng phải chết...

Sang đến thời Phật giáo du nhập cũng tương tự, một triết lý sống lấy chữ Nhẫn làm đầu, muốn vươn tới được Chân, Thiện, Mỹ cần phải dẹp bỏ cái bản ngã vị kỷ, dẹp bỏ những ham muốn vật chất... một khi cái "Ta" không còn, những "Ham muốn vật chất" không còn thì lúc đó "nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo...".

Rồi người Tây phương sang, đem theo Thiên chúa giáo, một tôn giáo có vẻ hành động hơn qua những cuộc thánh chiến, nhưng trong triết lý vẫn mang đầy tinh thần chịu đựng cho những tín đồ "Ai dùng gươm sẽ chết vì gươm", "Ai tát má phải hãy đưa thêm má trái", hoặc "Ai muốn lấy áo lót của con hãy cởi luôn áo ngoài đưa cho nó...".

Bao nhiêu đời như thế, bao nhiêu ngàn năm như thế, đã biến con người thành những "cỗ máy làm việc và phục tùng", sống chỉ cần làm việc và phục tùng, chẳng cần phải suy nghĩ, phải thắc mắc, không cần phải thay đổi, vua quan là bậc con Trời đã nói thế, người trên đã nói thế, thần dân phải làm điều vua quan thích, giáo dân phải làm điều giáo sĩ phán, con cái phải làm điều cha mẹ dạy... Cái thích của cá nhân, của từng con người là cái chẳng đáng để quan tâm... Cho nên xã hội đã phát triển rất chậm chạp trong suốt mấy ngàn năm.

Xã hội bây giờ, như cách ví von của sách vở đã trở nên phẳng, những cá nhân trở nên quan trọng, Bill Gates và con người đã biến đổi trái đất này chứ không phải Chúa trời (biến đổi theo chiều hướng tốt và xấu...) mà nguyên nhân sâu xa của sự biến đổi này nằm ở đâu? Chính là chỗ con người đã được tự do làm những điều mình thích.

Dĩ nhiên bạn tôi không bao giờ đề cao cái "thích" có hại cho bản thân, cho cộng đồng...

--> Read more..

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Trò chuyện tháng 5.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket




Sắp hết một tháng tư nắng và nóng, tôi muốn đưa lên hình ảnh của những chú chuồn chuồn kim và những gương sen, bắt đầu cho một trò chuyện tháng 5...

--> Read more..