PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Tình khúc Ơ bai.

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tinh-ca-o-bai-Khanh-Ly.IW69Z79F.html


Tôi nghe lại bài hát "Tình khúc Ơ Bai" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đây là một trong những bài hát không phổ biến lắm của ông mà tôi thích. Có lẽ bài hát mang một âm hưởng nhẹ nhàng của nhữg cơn gió xào xạc lá rừng Tây nguyên, nơi tôi đã gắn bó một thời tuổi trẻ, và bài hát này tôi cũng đã hát cùng những người bạn xưa thuở còn là học sinh trung học, bên cây đàn guitar, cùng nhau bên bếp lửa với những trái bắp nướng và khoai lang lùi, trong một buổi tối núi rừng Bảo Lộc năm nào.

Bài hát này của ông không mang nhiều chất "thiền" như nhiều bài hát khác, mà đơn giản như tiếng gió thoảng của rừng, núi, như tiếng nước chảy của sông, suối, như tâm hồn của những người thiểu số cao nguyên, có thể bài hát của ông nói về hai con người không đồng điệu, đồng cảm trong cuộc sống... mà bây giờ người ta hay nói là "khác hệ, lệch pha"... Nhưng cũng có thể là ông muốn nói lên nỗi cô đơn của Con Người giữa xã hội...

Ông là một người có tài, không chỉ trong lãnh vực âm nhạc, mà còn trong những môn nghệ thuật khác như thơ và họa, ông là một người Việt Nam đương đại nổi tiếng với rất nhiều người, nhiều thế hệ hâm mộ, không phải chỉ ở Việt Nam. Nhưng với bài hát Tình khúc Ơ Bai, tôi nghĩ ông hẳn là một người rất cô đơn...

--> Read more..

Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Tiếng mõ.

 

 

 

 

 

 

 

Nhà tôi ở trên tầng 3 của một khu chung cư cũ xây từ thời Pháp, nằm nơi Quận 3 của thành phố Saigon, chung cư cũ chỉ gồm mươi căn hộ, bao quanh là sân rộng, khá thoáng. Cách một con hẻm nơi tôi ở là một ngôi chùa, sáng sớm, chiều chiều, nhất là vào những ngày rằm, mùng một,  hay được nghe tiếng mõ lốc cốc, tiếng chiêng trống, cùng tiếng tụng kinh ê a vọng đến từ ngôi chùa. Cũng gần đó là một ngôi nhà thờ, thuộc loại lớn và có tiếng, sáng sớm chủ nhật tầm 5 giờ khi trời còn yên ắng, thường nghe tiếng chuông, và tiếng cha giảng đạo, cùng tiếng hát thánh ca  của ca đoàn vọng đến, và xa hơn chút xíu là nhà ga xe lửa của thành phố, nếu thức sớm cũng tầm lúc 4 - 5 giờ, thể nào cũng được nghe tiếng loa phóng thanh của cô xướng ngôn viên thông báo đoàn tàu đi và đến. Nghĩa là nếu hôm nào có việc gì chịu khó dậy sớm, pha một tách cà phê ngồi uống trong nhà, có khi tôi được nghe đủ mọi thứ âm thanh đạo, và đời.

Ngôi chùa trong xóm này một năm tôi mới ghé một lần, cùng bà xã, vào đêm 30 tết, cũng bởi gần nhà, thắp một nén nhang, thường thì tôi chẳng biết xin xỏ gì, chỉ biết đem chút lòng thành tạ ơn trời đất, đã cho một năm trôi qua, yên lành. Còn ngôi nhà thờ thỉnh thoảng tôi cũng có ghé, cũng với bà xã, với một bó hoa huệ, để bà xã tạ ơn Đức Mẹ ở một cái hang đá nơi góc sân. Phụ nữ khá hay, khi gặp chuyện gì khó khăn thường hay cầu khẩn đến Thần linh, tuy bà xã tôi theo đạo Phật, nhưng rất sẵn lòng cầu khẩn đến Đức Mẹ bên đạo Thiên chúa. Tôi cũng nói thêm về ngôi nhà thờ này, đây là một ngôi nhà thờ khá lớn chung quanh có sân rộng, nội thất nhà thờ rộng, tín đồ đến vào những buổi lễ rất đông, thường là phải đứng ra ngoài sân, và những người trẻ thì còn không chịu vào sân, mà dựng xe ngay bên lề đường để "vọng" vào buổi lễ. Trước đây nhà thờ có gắn những cái bảng ngoài hàng rào lề đường, đại khái nói Chúa không hiện hữu ngoài lề đường, để mong tín đồ sẽ vào trong nhà thờ, nhưng tình hình vẫn không thay đổi, cuối cùng nhà thờ đành phải cầu cứu đến công nghệ hiện đại để mong cứu vớt những linh hồn tội lỗi, cho đặt những tivi trong sân nhà thờ, và "truyền hình tại chỗ" buổi lễ của cha đạo, như nhà đài trực tiếp truyền hình bóng đá vậy..

Lan man nãy giờ, nhưng điều tôi muốn nói về tiếng mõ không phải là tiếng mõ của ngôi chùa gần nhà, mà là tiếng mõ tôi hay nghe được cũng vào buổi sáng sớm mỗi ngày, tầm khoảng từ 6 đến 7 giờ sáng, thời gian tôi thường nhâm nhi ly cà phê trong nhà để chờ đến giờ đi làm. Tiếng mõ lóc cóc đều đều của loại mõ nhỏ bằng nắm tay, chứ không phải lốc cốc ồn ào của chiếc mõ to như cái nồi cơm điện nơi ngôi chùa, tiếng mõ đến từ một ngôi nhà nào đó ở quanh hoặc ngay trong khu nhà tôi đang ở, có lẽ của một bà cụ mỗi buổi sáng sớm ngồi trước bàn thờ tụng một khóa kinh, cùng với tiếng mõ nhặt khoan. Ở thành phố đôi khi có điều này, có những người sống cạnh nhà nhau, hay cùng chung một khu nhà, mà cả năm có khi chỉ nhìn thấy nhau một vài lần, và có khi cũng chẳng ai nói năng với ai câu nào, người ta bận bịu cơm áo quá chăng? Cũng là một lẽ, và cuộc sống thì cứ thế mà qua đi.

Ít hôm nay tôi không còn nghe thấy tiếng mõ lóc cóc tầm 6 - 7 giờ sáng nữa, mỗi buổi sáng trước khi đến nơi làm việc tôi vẫn có thói quen pha cho mình một phin cà phê, có khi lướt qua vài tin tức trên mạng, có khi ngồi ngó chừng trời đất, tôi chú ý lắng nghe nhưng không còn nghe tiếng mõ mà tôi nghĩ là của một cụ bà như đã nói bên trên, có thể bà cụ không được khỏe, hay có thể bà cụ đã đi đâu chơi nhà con cháu khác, mong như thế, và rồi tôi sẽ lại được nghe tiếng mõ lóc cóc quen thuộc vào mỗi buổi sớm mai...

Saigon, tháng 12/2010.

 

 

 

 

 

--> Read more..

Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Người lớn.

Photobucket



Người lớn, dĩ nhiên không phải là trẻ con, bình thường một người được gọi là người lớn là người đã trưởng thành, đủ tuổi làm nghĩa vụ công dân (đi bỏ phiếu bầu cử, được lấy vợ lấy chồng chẳng hạn...), hiểu rộng ra đó là những người biết suy nghĩ, hành xử đúng đắn, đúng mực với mọi người, ở nơi công cộng... thì sẽ được cho là người lớn, hoặc giả một đứa trẻ con mà biết nói năng, cư xử đàng hoàng, người ta cũng khen là người lớn...

Thế mà trong xã hội bây giờ không phải là như thế, người lớn bây giờ có quá nhiều rất kỳ quặc, người lớn đánh đập trẻ con như quân thù, ăn nói, xử sự giữa chốn đông người còn tệ hơn đứa con nít, giữa đồng loại tham lan, tàn ác đến vô độ... Cứ tưởng đó là những người lớn ít học, hoặc vô học, vô công rỗi nghề, hay nghèo khó quá đâm ra làm càn, ai ngờ đâu không phải, đó là những người lớn lắm tiền nhiều của, chức tước cao, bằng cấp lắm, mặc áo vét cổ cồn, tai to mặt lớn đúng nghĩa đen, luôn chễm chệ ngồi trên xế hộp... Những người lớn mà báo Tuổi Trẻ vừa qua có nhiều bài nhắc đến. Số là trong những buổi làm từ thiện giúp người nghèo, bị nhiễm chất độc màu da cam, hoặc tàn tật, cơ khổ... trong xã hội của các nơi, thì những người lớn này xuất hiện, họ mang danh cá nhân, tập thể, doanh nghiệp... thành đạt, hào phóng đấu giá tiền tỉ, hứa hẹn tặng bạc trăm triệu cho người nghèo, cho người tàn tật... có quay phim chiếu trên truyền hình cả nước, ảnh của họ chễm chệ trên trang nhất của những tờ báo lớn, mặt bự xừ, áo vét đen, hay áo dài gấm thêu rồng phượng... Trông họ như thế, với tấm lòng nhân hậu đáng kính như thế, chẳng khác chi những ông bụt, bà tiên...

Thế mà không ít những người lớn ông bụt bà tiên này chỉ là hứa hão, hứa dỏm, xong buổi từ thiện là họ trốn biệt, chẳng thấy một đồng nào được chi ra, bạc tỉ bạc triệu theo chân, theo lời hứa của họ... chắp cánh xa bay, gọi điện thoại thì tắt máy, tệ hơn nữa là trả lời... hồn nhiên, hôm ấy tôi chỉ... nói đùa, hay tôi... suy nghĩ lại rồi, không mua không đóng góp gì nữa... Và cái buổi trực tiếp truyền hình, những hình ảnh, tên tuổi, doanh nghiệp của họ được đưa lên trên báo chí hóa ra là quảng cáo không công cho họ...

Luật pháp hiện nay chẳng thể bỏ tù hay làm gì được họ... chắc chắn họ biết thế, và cũng chắc chắn họ vẫn thản nhiên ăn uống, vui chơi, hưởng thụ...

Nhưng tôi tin, lợi dụng nỗi đau, nỗi thống khổ của kẻ khác như thế, rồi họ sẽ phải trả giá... Thượng đế rất công bằng...

--> Read more..

Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Saigon tháng 12.

Photobucket
Những cô gái ngoại quốc trên đường phố.

 Photobucket
Thêm chút duyên dáng với những tà áo dài xanh đỏ...

 Photobucket
Và Noel thì không thể thiếu những đôi cánh thiên thần...

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket



Saigon đã sang tháng 12, tháng cuối cùng của năm Tây. Thời tiết có vẻ bất thường, Châu Âu chìm trong tuyết, đất trời Saigon cũng se lạnh vào những buổi tối và sớm mai, người Saigon bây giờ khá ngộ nghĩnh, cả nam lẫn nữ, nhất là nơi các bạn trẻ. Khi xưa vào những dịp cuối năm như thế này, trời chớm lạnh cũng là dịp để mọi người khoác thêm một chiếc áo len mỏng, hoặc chiếc áo khoác ngoài buổi sớm, giờ thì khác, nhiều bạn trẻ lúc nào cũng khoác thêm cái áo gió có cả chiếc mũ trùm đầu khi ra ngoài đường, rồi khẩu trang trùm mặt kín mít, trông còn hơn một người Hồi giáo Trung Đông, cốt để chống nắng và bụi bặm chứ không phải chống cái lạnh.

Saigon cuối năm, đất trời khoác áo mới, đường phố cũng thế, nhất là những con đường trung tâm thành phố, những cửa hàng đã bắt đầu trang hoàng chào đón mùa Giáng sinh, bất chấp vàng lên giá, đô la cũng thế, kéo theo tất cả các mặt hàng thiết yếu, cuộc sống của đa số mọi người chừng như sẽ khó khăn hơn, nhưng thôi kệ, người dân xứ này có lẽ đã quá quen như thế, có khó khăn hơn nhưng rồi ai cũng phải sống, và cái thích nghi của con người thật lạ kỳ, rồi đâu cũng vào đó.

Trời đất như thế này buổi sáng sớm có chút thời giờ ngồi cafe một mình với vài tờ báo, hoặc với một, hai người bạn thì phải biết...

--> Read more..

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Đầu tuần chưng hoa chơi.

Photobucket

Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket

 Photobucket



Lâu nay mải nói năng nhăng nhít gì đâu quên mất hoa cỏ, đầu tuần chưng lên vài tấm hình hoa lan cho có màu sắc xanh đỏ vui nhà vui cửa, vui mắt bạn bè ghé chơi.

--> Read more..