PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Lễ hội.

 

"Tháng giêng là tháng ăn chơi...". Chắc hiếm có một nơi nào trên thế giới lại có quá nhiều lễ hội như ở Việt Nam, chưa có một thống kê nào chính thức, nhưng qua những thông tin xã hội, trong một năm, lớn thì có khoảng dăm bảy trăm lễ hội, còn tính luôn cả những lễ hội nhỏ lên đến dăm bảy ngàn. Mấy ngày hôm nay đọc trên báo thì rõ, nơi nơi tổ chức lễ hội, từ trên núi xuống biển. Những lễ hội một thời được cho là lạc hậu, mê tín... thì nay được phục dựng, và khắp nơi tưng bừng... lễ hội.

Lễ hội ngày xưa có lẽ bắt nguồn từ dân gian, từ nền nông nghiệp trồng trọt, cày cấy... Thời gian sau tết nguyên đán, sau khi mùa màng đã thu hoạch xong, là lúc nhà nông nghỉ ngơi, trong nhà rủng rỉnh thóc lúa, trong túi rủng rỉnh tiền bạc... là lúc mọi người nghĩ đến vui chơi, cho bõ những ngày tháng mệt nhọc một nắng hai sương, cặm cụi đồng áng, bên con trâu, cái cày... Xưa ngoại trừ vài lễ hội mang tính chất quốc gia, như Lễ khai ấn (bắt đầu một năm làm việc của nhà nước phong kiến), Lễ tịch điền (vua quan đi cày dịp đầu năm, nhằm khuyến khích người dân phát triển nông nghiệp), Tế đàn Nam giao (vua làm lễ cầu mưa thuận gió hòa, cầu quốc thái dân an...), còn lại là những lễ hội có tính chất vui chơi, hoặc nhắc lại truyền thuyết nào đó của người dân, vinh danh làng nghề... như hội Lim hát quan họ, hội chọi trâu Đồ Sơn, Hội Gióng, lễ hội rước pháo làng Đồng Kỵ..., hay mang sắc màu của tín ngưỡng như Hội chùa Hương, Hội chùa Yên Tử, Hội Bà chúa Xứ Châu Đốc, chùa Bà Bình Dương, lễ Ka Tê của người Chăm ở Ninh Thuận...

Lễ hội ngày xưa được tổ chức đâu ra đấy, lễ hội của quan lại, triều đình, thì quan lại triều đình lo, còn lễ hội của người dân thì người dân tự biên tự diễn, trang nghiêm ra trang nghiêm, tôn kính ra tôn kính, vui chơi ra vui chơi... Trong lễ hội xưa, ngoại trừ phần "lễ" là của Ban tổ chức, còn phần "hội" là của mọi người, phần hội mang tính cộng đồng rất cao, người đến với lễ hội là hòa mình vào không khí ngày hội, cảm thấy vui vẻ, thoải mái...

Còn lễ hội ngày nay?

--> Read more..

Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Bà cụ bán quạt ở đền.

Tuy thỉnh thoảng mới ghé đền Đức Thánh Trần ở Saigon nhưng tôi cũng rất ít khi gặp bà cụ bán quạt, bởi thi thoảng cụ mới ngồi bán trong những dịp lễ, tết, chứ không bán thường xuyên như những người bán nhang đèn. Cụ ngồi ở một góc sân chiếm một khoảnh rất nhỏ, trải một tấm nylon và bày trên đấy những chiếc quạt nan được làm thủ công.

Tình cờ đến đền gặp bà cụ bán quạt, thường tôi ghé mua một vài chiếc quạt được làm rất đẹp, trò chuyện với cụ đôi câu. Quê quán của cụ ở Hà Tây, cụ nói thế, vào Nam năm năm tư, cụ ngồi bán ở các đình chùa đã vài chục năm nay, trước bán nhiều thứ bây giờ thì chỉ chuyên bán những chiếc quạt được đan bằng cây giang, do con cháu ở ngoài Bắc gởi vào, những chiếc quạt nan rất nhẹ, làm thủ công khéo léo tinh xảo chỉ bán vài ngàn đồng một cái. Tôi hỏi cụ năm nay bao nhiêu tuổi? Cụ nói đã tám mươi bảy, nghe bà cụ nói tuổi tôi ngạc nhiên hết sức, trông cụ trẻ hơn tuổi, còn rất minh mẫn, đầu vấn khăn đúng kiểu của những bà Bắc xưa, miệng nhai trầu bỏm bẻm, da dẻ hồng hào...

Khi nghe thấy tôi nói giọng Bắc cụ hỏi lại tôi, ông người làng nào? Tôi nói quê tôi ở Nam Định. Cụ nói, à ông biết chợ Rồng không? Tôi nói có nghe bố mẹ tôi nhắc đến chợ Rồng, cụ nói, ngày xưa còn con gái tôi có ở đó mấy năm đấy. Tôi nói tôi cũng "Bắc kỳ năm tư" như cụ, lúc ấy tôi mới có một hai tuổi, cụ cười bảo dân Bắc năm tư vào đây làm ăn giỏi lắm, cụ đi bán mấy chục năm bây giờ con cháu khá giả cả, chúng nó không muốn cụ đi bán nữa, già rồi nắng mưa cho khổ, nhưng cụ ngồi yên một chỗ không được, một tháng mấy ngày rằm lễ lớn cụ đến mấy ngôi đền, chùa lớn ngồi cho vui, bán mấy chiếc quạt này lời lóm gì đâu, chẳng đủ tiền ăn giầu (trầu cau), tại cụ quen cái không khí ở đền chùa rồi, cụ nói đến đền chùa mình học được cái đạo đức, cái ăn ngay ở lành...

Tôi ngắm nghía giơ máy hình lên chụp và cho cụ coi lại hình, cụ cười nói, ông cho tôi xin cái phim để tôi về nhờ con cháu nó đi rọi, tôi nói máy bây giờ không có phim, nếu mai cụ còn ngồi đây tôi sẽ ghé gởi cụ mấy tấm hình này, cụ nói thế thì ngày mai tôi sẽ lại đến, ông nhớ cho tôi gởi lại tiền hình đấy.

Tôi đã đi rọi mấy tấm hình chụp bà cụ và ngày mai sẽ ghé gởi tặng...

--> Read more..

Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Tản mạn.


Mấy ngày tết năm nay trong năm trong nhà có chuyện nên chẳng ghé nhà ai, phong tục người mình thế, nên cũng có được chút thời giờ rảnh rỗi nghe nhạc, nhạc của mình muốn nghe thì ít mà nhạc của người khác thì nhiều, bật TV thì "Tết, tết, tết, tết đến rồi...", cậu con trai đi đâu thì thôi chứ có mặt ở nhà là nghe thứ nhạc Rock ngoại quốc, hoặc nhạc "dance", bà xã thì loại nhạc "bình bình" chủ yếu nói về xuân "Ngày đầu một năm đi lễ Lăng Ông...", hàng xóm thì "khủng" hơn volume thường vặn hết cỡ "Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm...", mà nếu là đĩa ca sĩ hát còn đỡ, chứ Karaoke là phải biết, tụ tập nhau chúc tết, ăn uống xong đám quay ra đánh bài, đám bật đầu đĩa lên, trời ạ, tết mà cũng có những kẻ gân cổ lên "Năm anh em trên một chiếc xe tăng...", hết ý, à còn ngôi chùa trong xóm gần nhà nữa, có hôm thấy loa oang oang hát cải lương, nhưng nghe kỹ thì không phải, mà là kinh kệ được chuyển thể thành cải lương, cái này coi vậy mà hay à nghen...

Ngồi nghe rồi đôi khi tự hỏi "Việt Nam mình có bao nhiêu loại nhạc?". Trước năm 75 thì ở miền Nam có thể kể đại khái, nhạc ngoại quốc có: nhạc giao hưởng, nhạc nhẹ (hòa tấu hoặc ca sĩ hát), trong nước thì phân ra Tân nhạc, chỉ chung loại nhạc hay được hát trên Radio, TV, Cổ nhạc, là Cải lương, Vọng cổ, Dân ca, và các điệu hò của 3 miền... Có một loại nhạc nữa mà người ta hay gọi là nhạc Phản chiến, là những bản nhạc nói về thân phận của con người trong chiến tranh, dòng nhạc này như các bạn đã biết, nhạc sĩ TCS là đứng đầu... Thêm một dòng nhạc nữa mà thời đó gọi là Nhạc sến, không có một định nghĩa rõ ràng nào về từ này, thí dụ thế nào thì gọi là nhạc sến?, chữ sến ở đâu mà ra? Ở đây tôi không muốn bàn sâu về chữ "sến", chỉ biết rằng thời ấy có những ca sĩ chuyên hát nhạc sến (rất nổi tiếng, cho đến tận bây giờ, "ông vua" của nhạc sến là nam ca sĩ Chế Linh, người Chăm Ninh Thuận), ngoài đời thì từ "Sến" thường bao hàm ý nghĩa chê bai... Dòng Tân nhạc còn lại tạm chia ra Nhạc tiền chiến (trước năm 45, 54 chủ yếu sáng tác tại miền Bắc như Văn Cao, Phạm Duy, Đoàn Chuẩn, Đặng Thế Phong...), và sau năm 54 của những nhạc sĩ sáng tác tại miền Nam (tôi chỉ biết ở miền Nam thôi, như của PD, Dương Thiệu Tước, Phạm Đình Chương, Cung Tiến, Lê Uyên Phương, Phạm Trọng Cầu... và một số nhạc sĩ trẻ thời ấy như TCS, Ngô Thụy Miên, Từ Công Phụng, với các ca sĩ Thái Thanh, Lệ Thu... Sĩ Phú....

Nhạc sến như đã nói không ai định nghĩa là thế nào? nhưng hồi ấy nghe là ai cũng biết nhạc sến, đại đa số nhạc sến là do giới bình dân yêu thích, bởi dễ nghe, dễ hát, cũng thường hay nói về thân phận, tình yêu, chiến tranh... Còn lại là loại nhạc không có tên gọi rõ ràng như nhạc sến, có người gọi là "Nhạc bác học", bởi vì nghe loại nhạc này đa phần là giới trí thức, sinh viên, học sinh... từ này không phổ biến như "Nhạc sến". Quên, thật ra "giữa" 2 dòng nhạc này còn một dòng nhạc nữa, không "Sến" quá, mà cũng không "Bác học" quá, khá dễ nghe, chủ đề cũng chỉ là tình yêu, chiến tranh... được cả 2 giới "Sến" và "Bác học" chấp nhận, điển hình của loại nhạc này có lẽ là Trần Thiện Thanh, một người vừa sáng tác, vừa là ca sĩ, khá nổi tiếng một thời...

Sau năm 75 thì tôi được biết thêm một từ ngữ nói về nhạc nữa, đó là "Nhạc vàng", (cũng có người gọi là "Nhạc não tình?"), từ này du nhập từ miền Bắc vào, có lẽ để chỉ chung tất cả các loại nhạc đã có tại miền Nam, sau năm 75 thì Nhạc vàng hoàn toàn bị cấm hát, thay vào đó là loại nhạc "Cách mạng", đa phần là những bài hát ca ngợi lao động, công nhân, cuộc sống tươi đẹp... Rồi bẵng đi một thời gian ít năm, từ nhạc sến lại trở lại, nhưng cái "ý nghĩa" không còn như xưa mà để thay cho từ "Nhạc vàng", hình như tất cả những bài hát trước năm 75, và bất kể ai hát đều được cho là "Nhạc sến", và hễ ai hơi "ướt át", hoặc "điệu đàng, mơ màng" một chút, có khi được gán cho từ "Sến pà cố"... Bây giờ thì có những nhạc sĩ, ca sĩ nổi lên chỉ sau... một đêm, với những bài hát, ca từ thật quái dị, hát một lần xong rồi thôi, người ta gọi chung là "Nhạc trẻ?"...

Kết cho những suy nghĩ tản mạn này, tôi chỉ muốn nói lên những gì tôi "cảm nhận" được từ nền âm nhạc miền Nam từ trước năm 75 của thế kỷ trước đến nay, không có ý kiến khen, chê. Loại nhạc nào có lẽ cũng có cái hay riêng của nó, miễn là tồn tại được qua thời gian, bởi không hay làm sao sống được trong lòng mọi người...?

--> Read more..