PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Cafe chuồn chuồn.

Photobucket


 

"Sắc nào có khác gì không không nào khác sắc sắc không vốn là..."


Bạn Tienvy viết ngoài Guestbook "hôm nay cafe chuồn chuồn hả anh H.?:-))", cafe chuồn chuồn? Tại sao không? Cafe rồi đi ngắm chuồn chuồn. Tôi vốn thích chuồn chuồn, dế cỏ, cá lia thia... từ thuở nhỏ, cái hồi suốt ngày lê la ngoài nắng bờ bụi với đám nhóc tì nghịch ngợm, nên lớn già đầu rồi vẫn cứ thích.

Cuộc đời vô thường, vui buồn, sướng khổ, sống chết... biết đâu mà lường, cách nay ít ngày nhận được cái tin nhắn của bạn xưa thời còn đi học "tối rảnh không ghé uống cafe để nhớ đến anh M. mới mất ở Mỹ", anh M. là một người bạn trong nhóm bạn chơi với nhau từ thập niên 70 của thế kỷ trước, thời còn là học sinh, sinh viên, năm ngoái anh có về Saigon nhắn bạn bè cũ cafe một bữa, anh đã ngoài 60 nhưng trông rất phong độ, cao, to, đẹp trai, là vận động viên võ thuật, quần vợt... Anh về Việt Nam đi chơi một vòng, có về quê miền Tây thăm lại quê nhà và tặng một ít quà cho ngôi trường quê anh học thuở nhỏ. Anh về khoảng tháng 4, trở lại Mỹ đến tháng 6 thì phát bệnh, không ngờ lâm trọng bệnh và được đúng một năm thì mất...

Thỉnh thoảng tôi vẫn ngồi cafe, có khi với bạn bè, có khi một mình, ngồi cafe, với tôi là một thói quen có lẽ không bỏ được, từ hồi còn đi học, lớn lên chút bước xuống cuộc đời, chiến tranh, xa nhà, ở nhữg nơi xa rày đây mai đó, không biết sống chết ra sao, rảnh là thường ra quán ngồi, thường là với một vài quyển sách, cafe khi ấy là để cho qua ngày tháng.

Hôm nay ngồi cafe, và tôi nhớ đến đám dế cỏ, chuồn chuồn...

--> Read more..

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Sống.

Photobucket



Một hình ảnh khá thú vị tôi bắt gặp ở chỗ làm việc, trong một cái khe rộng chỉ vài mi li mét, có một ít đất cát, nằm ở một góc sân, thế mà một cây hoa mào gà hồn nhiên mọc lên và ra hoa, dĩ nhiên chẳng có ai trồng nó ở một nơi như thế, một hạt mầm nằm lẫn trong đất, hay nhờ gió đưa từ đâu tới, chẳng có ai chăm sóc vậy mà vẫn cứ sống, vẫn tồn tại  và còn trổ hoa, hình như cũng chẳng có ai để ý đến bông hoa mào gà này. Bông hoa ở đấy thật tình cờ, nói theo như nhà Phật là nhân duyên chăng?

Thế mới hay sức sống và cuộc sống thật diệu kỳ.

--> Read more..

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Không gian và Thời gian.

Photobucket

Hoa dại trên đỉnh Bà Nà.



Buổi chiều cuối tuần ngồi nhà pha một tách cà phê và nhìn mưa ngoài trời, tiếng tụng kinh, chuông và mõ ở ngôi chùa gần nhà vọng lại trong không gian im ắng, hôm nay đã cuối tháng sáu và ngày mai là đầu tháng bảy âm lịch, theo Phật giáo là tháng của các vong hồn lang thang. Tiếng tictac của những chiếc đồng hồ vang lên, thỉnh thoảng chiếc đồng hồ quả lắc đánh chuông ngân nga vài tiếng, và con chim cúc cu của chiếc đồng hồ có con chim cúc cu thò đầu ra kêu cúc cu, cúc cu, làm ta cảm nhận được thời gian đang trôi đi, chầm chậm...

Lan man chợt nhớ hình như hồi này mình ít chụp hình, nghĩa là xách máy hình ra bờ ao, bờ ruộng ngắm nghía và chụp những con chuồn chuồn, bướm, hay những bông hoa nhiều khi chẳng biết tên. Cuộc sống cứ cuốn đi, cuốn ta đi như gió trên một ngọn đồi  ở cao nguyên xưa, ngọn đồi mà ở đó những buổi sớm mai ta có thể lang thang khi trời còn ướt đẫm sương mai, qua những rẫy bắp run rẩy trong cái se lạnh của một sớm cuối năm, hay ngắm khói lam chiều lan tỏa bên những căn nhà sàn của những người Thượng thật thà...

Cũng có thể ở đó là biển, một vùng biển vắng ở T.H., bãi biển quân sự vắng tanh, quanh ta chỉ có những chú còng, dã tràng, hay những con dông chạy loằng ngoằng trên cát khi nhìn thấy bóng người, và một buổi chiều nào ta đã ngồi ở đó, buổi chiều cuối cùng trước khi ta đi xa, nhìn những ngọn sóng cuốn trôi đi những hạt cát để lại của đám dã tràng, cuốn trôi đi một thời tuổi trẻ...

Và cũng có thể đó là một buổi tối cao nguyên "ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông...", một buổi tối Noel ta hòa mình vào một đám rước trên đường phố, ai đó đã đưa cho ta một cây nến cháy đỏ bên trong một chụp giấy che gió, đám rước đi chầm chậm qua những nẻo đường, trong gió lạnh, trong tiếng hát và kinh cầu, và vài ngày nữa một chuyến bay quân sự sẽ đưa ta đến một vùng biên giới...

Có lẽ ngày mai ta sẽ lại xách chiếc máy hình đi kiếm một bờ ao...

--> Read more..