PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Vô lượng.

 

Buổi chiều trôi qua trên đường phố

hay là ta trôi qua giữa chiều

khói sương đọng lại trong trí nhớ

một chút mơ hồ giữa tịch liêu

 

Người về có nhớ kinh vô lượng

một cánh chim bay giữa trời không

giọt sương tịnh độ trong tâm tưởng

Rơi xuống đời ta những tiếng chuông.

 

 

--> Read more..

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Cuộc sống.

28/10/2011 - 00:48

Tám tuổi làm giám đốc!
Lập công ty TNHH buôn bán tập vở, xô vòng, giấy tô màu..., có phó giám đốc, có... nhân viên giao hàng!

Một nhóm học sinh (HS) lớp 3 Trường Tiểu học Giồng Ông Tố (quận 2) đã tự thành lập công ty với đầy đủ các chức danh như giám đốc, phó giám đốc, nhân viên… để sản xuất, kinh doanh buôn bán các vật dụng cho HS trong trường.

Kinh doanh như… người lớn!

Mới đây, bé Đỗ Nguyễn Hoàng Nhi, HS lớp 3C Trường Tiểu học Giồng Ông Tố, đã thành lập Công ty TNHH Buôn bán Tập vở, xô vòng, giấy tô màu chuyên kinh doanh buôn bán các mặt hàng như tập vở, giấy tô màu, kẹp tóc, các loại vòng tay, nơ buộc tóc… cho HS trong trường này. Bé Nhi chia sẻ: “Ban đầu công ty chỉ có mình con thôi. Con cắt các tập vở, kiếm dây chun, vỏ ốc, vỏ sò làm thành cuốn sổ nhỏ nhỏ hay vòng tay, vòng cổ bán cho các bạn. Sau đó con tuyển thêm sáu nhân viên trong lớp làm phó giám đốc, tổ trưởng nhân viên, phó tổ trưởng nhân viên, nhân viên cắt, nhân viên giao hàng, thủ quỹ. Riêng con làm giám đốc”.

Bé T., phó giám đốc, chia sẻ: “Sau khi phân chia công việc cho từng bạn cụ thể, cứ giờ ra chơi là bọn con lấy giấy ra cắt và ghim lại thành từng cuốn tập, rồi cắt giấy tô màu, đi mua các hột vòng… làm thành từng sản phẩm thật đẹp và đi bán, mỗi sản phẩm có giá 2.000-4.000 đồng. Bình quân mỗi ngày bọn con bán được từ 15.000 đến 30.000 đồng, đem nộp cho thủ quỹ. Cuối tháng, tùy theo lượng tiền thu được mà bạn Nhi trả lương cho bọn con”.

Cũng cạnh tranh, khuyến mãi như ai

Bé P., tổ trưởng tổ nhân viên, cho biết: “Thấy công ty cháu bán được hàng, thế là một nhóm bạn khác trong lớp cũng thành lập công ty. Nhóm này bán các mặt hàng tương tự và ngang giá với công ty bọn cháu. Thấy thế, bọn cháu đi nói nhỏ với các bạn rằng mỗi sản phẩm của Công ty TNHH Buôn bán Tập vở, xô vòng, giấy tô màu sẽ được giảm giá 500 đến 1.000 đồng. Thế là các bạn trong trường đổ xô mua đồ của bọn cháu”.

Bé Nhi còn “bật mí”: “Ngoài bán các mặt hàng trên, nếu bạn nào thiếu tiền thì bọn cháu cho vay hoặc cho nợ có tính lãi. Hôm nay vay 2.000 đồng, ngày mai hoặc ngày kia trả 3.000 đồng. Toàn bộ số tiền thu được bọn cháu dùng để ăn quà vặt chứ bố mẹ không biết”.

“Mẹ dạy con sử dụng cái đầu”

Bé Nhi cho biết lý do mình kinh doanh là để kiếm tiền tiêu vặt và do mẹ “gợi ý”: “Mẹ bảo con phải sử dụng cái đầu để quản lý những người khác, nếu không dùng cái đầu thì mãi mãi mình chỉ đi làm thuê thôi. Nên con quyết định phải thành lập công ty để kiếm tiền, con phải làm giám đốc. Con cũng muốn sau này làm giám đốc ngân hàng”.

Đem chuyện này nói với mẹ của bé Nhi, chị Nguyễn Thị Bính nhớ lại: “Cách đây mấy tháng, thấy con gái đã lớn, lại muốn tập cho con có một cuộc sống ngăn nắp, nên tôi có một giao kèo nhỏ: “Mỗi ngày con dọn dẹp nhà thật sạch, mẹ sẽ cho 5.000 đồng bỏ ống, riêng thứ Bảy và Chủ nhật, mỗi ngày sẽ cho thêm 6.000 đồng nữa để mua truyện, mua báo Nhi đồng. Suốt hai tháng trời, bé dọn dẹp nhà rất sạch khiến tôi cũng vui vì hai vợ chồng đi làm cả ngày không có thời gian, bảo con dọn chủ yếu để giáo dục con và hạn chế nó đi chơi hay đánh điện tử. Sau đó cháu mới nói không muốn làm nữa vì mệt quá. Tôi bảo con: “Con thấy không, người ta lao động cực khổ, cuối ngày mới có được đồng tiền. Con lao động cho mẹ và mẹ trả tiền cho con thì cực cũng phải chấp nhận. Nếu con không muốn lao động thì phải học thật giỏi, sử dụng cái đầu của mình để làm việc mới được. Trên đời chỉ có hai loại người, một loại người sử dụng cái đầu để làm việc và một loại người khác sử dụng chân tay để làm việc, con chọn loại người nào? Vì thế phải cố gắng chuyên tâm học hành”.

Chị Bính cho biết bản thân chị và chồng đều là giáo viên, nên muốn hướng con vào việc học tập và rèn luyện các kỹ năng sống. Không ngờ bé lại hiểu sai ý chị và áp dụng quá sớm.

Nên? Không nên?

Khi chuyện thành lập “công ty” của nhóm HS này vỡ lở, nhiều phụ huynh ngỡ ngàng. Có phụ huynh ủng hộ, cho rằng bây giờ con trẻ có đầu óc kinh doanh mà không ai bày vẽ là điều tốt, không nên cản trở sức sáng tạo của các em. Nhưng cũng có phụ huynh e ngại việc các em kinh doanh, buôn bán kiếm tiền quá sớm, nhất là đối với HS tiểu học là điều không nên. Còn ý kiến của bạn thì sao?

Mời bạn đọc tham gia ý kiến “Con trẻ kinh doanh - Nên hay không nên?”. Ý kiến đóng góp của bạn đọc xin gửi về địa chỉ: baophapluat@phapluattp.vn

Khuyến khích các em sáng tạo

Tôi rất bất ngờ khi nghe tin các em tự thành lập công ty và sản xuất đồ bán cho các HS trong trường.

Quan điểm của trường là không cấm các em sáng tạo nhưng việc sáng tạo đó thành sản phẩm đem đi bán trong trường là không được phép. Tôi sẽ khuyên các em đem toàn bộ số tiền bán được đóng góp cho nhà trường để ủng hộ đồng bào bị lũ lụt ở miền Trung. Đồng thời, sắp tới nhà trường sẽ phát động các cuộc thi sáng tạo ý tưởng giữa các lớp, các nhóm với nhau để tạo sân chơi cho các em. Tôi mới kiểm tra thành tích học tập, các em đều là học sinh khá, giỏi”.

Cô LƯƠNG THỊ LIỄU,
Hiệu trưởng Trường Tiểu học Giồng Ông Tố

Đây là chuyện hiếm gặp

Hiện tượng tập tành kinh doanh của các em học tiểu học không phải là hiếm. Một số em thường mang tập vở, các loại bút, bánh kẹo, đồ chơi… lên trường bán lại cho các bạn. Tuy nhiên, chuyện HS lớp 3 mà tự đứng ra thành lập công ty với đầy đủ chức danh như thế là chuyện hiếm gặp. Theo tôi, đối tượng HS này cần được hỗ trợ về mặt tâm lý, để các em hiểu được vấn đề nên hay không nên kinh doanh. Có thể ý tưởng, sự đam mê kinh doanh của các em bây giờ chưa phù hợp nhưng nếu nuôi dưỡng tốt, một cách hợp lý, đó sẽ là tiền đề để thực hiện ước mơ sau này.

Trong thời gian tới, tôi sẽ tiếp cận với nhóm HS này để nói chuyện, giúp đỡ, định hướng cho các em.

TS THẠCH NGỌC YẾN, chuyên viên tư vấn tâm lý Trung tâm
Công tác Xã hội TP.HCM

 
                                                                                                      HÀN GIANG


Có lẽ đây là một câu chuyện khá thú vị trong cuộc sống (báp Pháp Luật TP HCM), những em bé mới học lớp 3 đã biết kinh doanh trong lớp học, và hơn thế nữa là biết kinh doanh một cách bài bản, có khi còn hơn cả những người lớn... trong những vụ vỡ nợ. Qua câu chuyện các em vẫn còn rất ngây thơ.
Quan trọng là bây giờ những người lớn (bố mẹ các em bé, thày cô, những nhà giáo dục, chuyên viên tâm lý...) phải hướng dẫn được cho các em cần phải làm gì tiếp theo... trong chuyện "kinh doanh" này (dĩ nhiên chuyện học hành của các em vẫn là hàng đầu), nhưng đừng vội "nhân danh"  nhiều thứ (chẳng hạn đạo đức...) để cấm đoán hoặc "kết án" các em chưa chi đã chỉ biết kiếm tiền, thực dụng...
Câu chuyện này làm tôi chợt nhớ đến một câu chuyện khác. Mấy năm trước tôi có đứa cháu ở bên Úc mới học lớp 1, gần đến ngày lễ Halloween thày cô ở lớp phát cho mỗi đứa một bịch kẹo bự, nhưng không phải để ăn mà hướng dẫn tụi nhóc... đi bán (cho cha mẹ, người thân, hàng xóm, bạn bè...), tiền bán được sẽ được nộp lại cho lớp làm quỹ để chi dùng vào việc của lớp... Không thấy cha mẹ nào phản đối việc này...
--> Read more..

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Bạn đến chơi.

Hihi! Bạn đây là của cu cậu con trai, một cô người Mỹ làm cho một tổ chức phi chính phủ. Mấy năm nay kể từ khi học đại học thì thỉnh thoảng cu cậu con trai tôi lại mời một vài người bạn  ngoại quốc đến nhà chơi, chả là ở trường cu cậu cũng hoạt động gì đó, mà mỗi lần có phái đoàn của mấy trường đại học các nước đến làm việc, trao đổi văn hóa... là cu cậu thường được giao cho nhiệm vụ đón tiếp, hướng dẫn... Có lần một nhóm của một đại học Mã Lai đến tìm hiểu về văn hóa Việt Nam, thế là cu cậu dắt đi Củ Chi, về miền Tây thăm sông nước, đi Mũi Né ngắm biển, tháp Chàm... còn đi thăm thành phố Saigon thì tôi phải đi theo dẫn đi mấy chùa Tàu trong Chợ Lớn...

Mỗi lần như thế cu cậu lại dành một bữa mời bạn ngoại quốc về nhà, để giới thiệu về... một gia đình Việt Nam, từ sinh hoạt gia đình, đến bữa cơm Việt Nam... Kể ra thì bố mẹ cũng hơi mệt, phải đi chợ tính toán xem làm món gì Việt Nam một chút mà người ngoại quốc ăn được, gặp mấy bạn châu Á như Mã Lai, Singapore tương đối dễ vì họ ăn tương đối giống như người mình, còn gặp bạn châu Âu hay Mỹ thì hơi khó, những món Việt Nam quá có khi họ ăn không được vì không quen... Như có lần cu cậu dẫn một anh chàng người Đức về nhà, hôm đó mẹ nấu mấy món có món lẩu cua đồng, mình ăn ngon thấy mồ mà anh chàng người Đức đến món lẩu cua ấy cứ ngồi cười, hỏi ra mới biết anh chàng nhìn riêu cua sợ không dám ăn... Ở nhà có cái đồng hồ quả lắc hiệu Germany đánh chuông kính coong lên giây thiều (giây cót), từ thời ông cố hỷ để lại vẫn còn chạy ngon lành, nghe tiếng chuông anh chàng người Đức này rất thích anh chàng nói, ở Đức cũng khó kiếm được cái đồng hồ này...

Tối nay cu cậu dẫn về nhà một cô gái Mỹ tên là Alice, ở bang Ohio, sang Việt Nam làm việc mấy tháng nay cho một chương trình phi chính phủ, cô gái Mỹ cũng đang theo học một khóa tiếng Việt ở trường của cu cậu, cũng bập bẹ nói được vài câu tiếng Việt. Cu cậu quen với cô gái Mỹ này qua chương trình phỏng vấn đi thực tập làm việc ở nước ngoài, buổi chiều cu cậu phỏng vấn thì buổi tối đã thấy cu cậu mời cô gái Mỹ ấy đi uống cafe, và về nói với bố mẹ hôm nào dẫn cô bạn Mỹ ấy về nhà ăn cơm... Cô gái người Mỹ quả là dân... Mỹ lại làm việc cho tổ chức phi chính phủ nên rất nhanh nhẹn, vui vẻ, tự nhiên... Trong bữa cơm nói chuyện với 2 ông bà già thì cô Mỹ phải dùng đến... 3 thứ tiếng, tiếng Mỹ (dĩ nhiên), chêm vào đó là tiếng Việt và cả tiếng Tây, cô Mỹ nói tiếng Việt khó quá, nhất là ở cái dấu, dưa dứa, dừa... cám ơn thì cô ấy lộn với... công an, cô ấy nói câu "ăn trưa chưa?" rồi cười hì hì! Vài tháng ở Việt Nam cô gái Mỹ này đã làm quen với nhiều thứ, cô ấy nói ở Việt Nam thích nhất là ăn uống, cái gì cũng ngon và kể ra đủ thứ món, chả giò, phở, bún bò Huế, cả bún riêu, bún ốc, bánh xèo, bánh bèo ăn chan với nước mắm rất ngon... và cô gái Mỹ này nói cũng rất thích trái cây Việt Nam, có nhiều thứ và ngon hơn trái cây Mỹ, cô ấy nói rất thích uống sinh tố bơ, và cô ấy nói đặc biệt ở Saigon là chuyện đi xe gắn máy, sợ nhưng mà thích...

Cô người Mỹ đi một vòng trong phòng khách, thích thú ngắm nghía những bức tranh thêu, những chậu hoa móc bằng sợi, những bức ảnh bướm, chuồn chuồn, tắc kè, chim chóc... và những bình gốm, tượng Chăm, khi được cu cậu nói tranh thêu và hoa móc bằng sợi là của mẹ làm, ảnh chuồn chuồn, tắc kè... là của bố chụp thì cô Mỹ ồ lên ngạc nhiên... Ăn xong trước khi về cô gái Mỹ được bà mẹ tặng cho chuỗi vòng đeo tay kết bằng đá và pha lê, còn ông bố tặng cho mấy tấm thiệp hoa làm bằng giấy... cu cậu con trai nói mấy thứ này cũng của bố mẹ làm, thì cô gái Mỹ lại ồ lên ngạc nhiên và nói tiếng Việt cám ơn rối rít...

--> Read more..

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Chuyện Xã hội (2)

Điếu cày dẹp loạn giao thông
Hình chụp lại từ đoạn video trên YouTube
 
Tuần qua, cư dân mạng đã có nhiều ý kiến trái ngược nhau xung quanh đoạn phim quay cảnh một thanh niên dùng điếu cày phân làn giao thông.

Trong đoạn video dài 98 giây trên trang YouTube, một thanh niên đầu trọc, mặc quần ngắn áo cộc tay, đã cầm ống điếu hăm dọa người tham gia giao thông phải đi đúng làn đường. Có không ít người thiếu ý thức vẫn đi ngược làn đường khiến tình trạng giao thông càng thêm ùn tắc. Vì thiếu kiềm chế, có lúc người thanh niên này đã dùng ống điếu vụt vào xe và cả người đi ngược làn đường. Thế nhưng, chính sự hung dữ của chàng thanh niên đã giúp tình hình giao thông được cải thiện phần nào. Người thanh niên trên tên là Hùng, sinh năm 1985, quê ở Hải Dương, làm việc tại cửa hàng sắt số 324 Trương Định, Hà Nội. Chị Hải, chủ cửa hàng nơi Hùng làm việc, cho biết vì quá bức xúc trước cảnh người đi đường thiếu ý thức ở ngã tư Trương Định - Nguyễn An Ninh nên anh ấy đã có hành động trên. Ngoài ra, chị Hải cũng xác nhận rằng sức khỏe anh Hùng hoàn toàn ổn định.

Hôm nay đọc trên báo Thanh Niên có câu chuyện có thể được xếp vào loại vui cười xả hơi cuối tuần (trích đoạn trên), chuyện ở Hà Nội chắc các bạn đã biết, Saigon nhiều khi cũng có cảnh này, chuyện kẹt xe bây giờ ở mấy thành phố to như HN, SG là cơm bữa... nhiều khi... bức xúc quá người dân tự phát đứng ra điều hành giao thông, thường là mấy thanh niên tại địa phương, quần tà lỏn áo may ô, thậm chí là cởi trần... và vớ được bất cứ cái gì (như hình ảnh trên là cái điếu cày) đều có thể làm phương tiện chỉ dẫn giao thông được... Đáng chú ý là những bình luận của bạn đọc về chuyện này, nhiều người cho là hành động của anh chàng kia là đúng, đáng khen, cũng có người nói làm vậy là tầm bậy...

Thật ra cũng không nên khen ngợi cổ vũ chuyện này, thứ nhất là hành động dùng điếu cày vụt cả người đi đường là quá đáng, sai mười mươi, cho dù người ta có đi sai, vừa rồi có chuyện tôi không nhớ ở đâu, anh công an hẳn hoi dùng gậy giao thông chặn người vi phạm, người ta chạy luôn anh CA phóng cây gậy theo trúng người vi phạm, anh này đâm vào người khác dẫn đến chết người... anh điếu cày này vụt người như thế gây ra thương tích hay người ta lại đâm vào người khác như chuyện trên thì sao?  Hay gặp đứa dữ dằn nó đập lại anh điếu cày rồi xảy ra ẩu đả thương tích thì rách việc. Chuyện khác, cái hình ảnh anh điếu cày kia khó coi quá, lại giữa thủ đô HN, nơi trung tâm của một đất nước "ngàn năm văn vật", sẽ có nhiều người ngoại quốc nhìn (và chắc cả chụp hình), cũng như đoạn băng trên You Tube kia, hình ảnh sẽ được phát tán khắp thế giới, có lẽ nhiều người muốn đến VN du lịch hoặc làm việc, đầu tư...  sẽ nghĩ lại...

Và chuyện còn lại thuộc về những người có trách nhiệm trong xã hội, kẹt xe là chưa thể giải quyết triệt để được, thì khi kẹt xe nên có lực lượng chuyên trách xử lý ngay, CSGT, TTGT, Lực lượng Trật tự, dân phòng... địa phương... nhiều lắm mà.

Cuối cùng là một chuyện tức cười nữa, khi biết chuyện mình được lên báo, trang mạng, có cả hình ảnh mặt mũi rõ ràng... thì anh thanh niên điếu cày tên Hùng kia âm thầm bỏ việc dông về quê, vì sợ cơ quan chức năng bắt... Hihi! .

--> Read more..

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Chuyện Xã hội.

Trong ít ngày vừa qua có vài câu chuyện xã hội, không biết các bạn cảm thấy thế nào, chứ đối với tôi đã làm cho tôi phải suy nghĩ đôi điều:

Chẳng hạn chuyện ở đâu đó người ta muốn tuyên dương và nhân điển hình những "Hiệp sĩ bắt cướp" ở TP HCM, ở Bình Dương cho mọi người noi theo... Có nhiều người ủng hộ ý kiến này, cho rằng "cả xã hội" phải chung tay đấu tranh với tội phạm... Bất chấp chuyện những "Hiệp sĩ" này đã bị bọn tội phạm trả thù, kể cả truy sát... mà không ai bảo vệ được họ... Một người trẻ tuổi đồng nghiệp với tôi nói rất hùng hồn khi đọc trên mạng tin này... Xã hội phải làm như thế để đấu tranh với tội phạm, không để cho chúng nó muốn làm gì thì làm...

Như chuyện vị bác sĩ gây tai nạn nghiêm trọng, ban đầu có những thông tin không biết từ đâu nói vị bác sĩ này lái xe trong tình trạng có uống rượu bia, sau khi gây tai nạn định bỏ trốn... và dĩ nhiên người ta giận dữ với những điều như thế... Cuối cùng thì không phải, sau khi điều tra, giới chức trách đưa ra kết luận đây thuần túy là một tai nạn, không có rượu bia, không ai định bỏ trốn (cánh lái xe mà gây tai nạn như thế thường phải "trốn" khỏi hiện trường, sau đó đến đầu thú với nhà chức trách, vì họ sợ ngay khi ấy đám đông giận dữ sẽ hại họ). Vị bác sĩ này dĩ nhiên sẽ chịu những hình phạt về pháp luật, và về cả lương tâm do những gì ông đã gây ra... Nhưng điều đáng nói khác ở đây là những người bị nạn đã bị "hôi" của, chẳng biết những ai đó đã lấy đi những đồ đạc, giỏ xách, tư trang... của họ, vậy là họ đã bị tai nạn đến 2 lần..., và sau khi xảy ra tai nạn, vợ con, người nhà vị bác sĩ phải rời khỏi nhà đi... lánh nạn ở nơi khác vì bị báo chí (cho đến hôm nay vẫn còn có báo khai thác chuyện này), và những người tò mò... theo đuổi. Sau khi bị cú sốc của người thân họ tiếp tục bị những cú sốc khác không đáng phải có... Cũng may mà vị bác sĩ kia thuộc loại người hiền lành, có một đời tư bình thường, nếu không sẽ còn khốn đốn với báo chí, với dư luận...

Đến chuyện vài ngày hôm nay một tờ báo lớn ở TP HCM nêu ra chuyện "xã hội" chống đánh golf (mới đầu do vị BT một bộ ra lệnh cấm nội bộ, vì cho rằng đánh golf trong ngày nghỉ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, năng suất làm việc của lãnh đạo bộ ấy trong ngày làm việc), rồi qua tờ báo này chuyện "nội bộ" của bộ kia trở thành chuyện xã hội, nhiều người cho rằng "Tiền đâu mà các vị kia đi đánh golf?", rằng "Xã hội ta còn nhiều việc phải làm, rằng nước ta còn nghèo, đánh golf là xa xỉ... có tội với xã hội, vô đạo đức..."...

Qua vài câu chuyện trên tôi nhận thấy:

Chuyện thứ nhất, chúng ta đang sống trong một xã hội phân công, có hiến pháp, luật pháp, luật định... Những cơ quan chịu trách nhiệm về chuyên môn, và những nơi ấy phải chịu trách nhiệm về chuyên môn của mình, về vai trò đã được xã hội giao phó... Trong chuyện trên thì bảo vệ, bảo đảm an toàn cho người dân chính là những cơ quan an ninh, trật tự xã hội... Người dân đứng ra lập những Hội hay CLB để chống tội phạm chẳng hạn, xét cho cùng là không nên... người dân dĩ nhiên ít hiểu biết hơn cơ quan chuyên môn trong chuyện hành xử khi chống tội phạm, không được trang bị khí tài, huấn luyện nghiệp vụ đầy đủ... dễ mang đến cái hại nhiều hơn cái lợi... và nếu xã hội mà phát sinh trong nhiều lãnh vực khác chuyện tự phát này thì xã hội sẽ ra sao?

Chuyện thứ hai là về cái kiểu mà báo chí viết (để câu khách), và dư luận xã hội (tò mò) trong vụ gây tai nạn của vị bác sĩ, và tệ hơn là chẳng biết từ bao giờ đã xảy ra tình trạng những người trên đường (có lẽ đa phần là người "mọi khi vẫn bình thường" chứ không phải cướp bóc) đã đang tâm hôi của của người bị nạn trên đường phố, chẳng hạn trong vụ trên, hay vụ gần đây cũng ở TP HCM này, người bị giật giỏ xách tiền, họ giành lại được, giỏ rách tiền rơi ra đường, và những người khác ùa vào cướp tiền ngay trước mắt người đã bị nạn... Những hành vi thay vì giúp người bị nạn thì lại quay ra cướp của của họ đã có từ bao giờ? Và tại sao xã hội lại như thế?

Câu chuyện cuối cùng là cấm chơi golf, từ một chuyện "nội bộ đóng cửa dạy nhau" của một ngành, nếu ai theo dõi thì thấy qua báo chí trở thành câu chuyện xã hội... Tôi không thích môn đánh golf và lại càng không hề có đủ khả năng chơi golf, tôi chỉ nhận thấy khi nhiều người nói như bên trên là không công bằng, có vẻ như người ta cho là "để có tiền đi chơi golf (vì chơi golf rất tốn tiền) thì người ta phải tham nhũng, hối lộ, làm bậy...", mà quên đi rằng tham nhũng, hối lộ... (với quan chức), hoặc làm bậy (với tư nhân bên ngoài) như trốn thuế, buôn lậu, gian lận... là chuyện... muôn thuở, có từ đời nào rồi, không chơi golf họ cũng có rất nhiều cách để chơi khác, và điều này phổ biến hơn chơi golf nhiều... Thêm một điều nữa, có vẻ như người ta thích mang đạo đức xã hội ra để nói về những gì họ không ưa, hoặc không đạt được... Có thể đặt thêm câu hỏi này được chăng? Xã hội bây giờ cũng có rất nhiều người đi xe tay ga đắt tiền, vài chục triệu cho đến bạc trăm triệu, từ anh công chức ở Phường cho đến anh nhân viên văn phòng cơ quan, chiều chiều vẫn đi nhậu hay đi đánh tenis... mà lương của những người này đâu có cao, cũng chỉ dăm triệu đồng một tháng... Thế thì những người thấp hơn chút ít lương vài ba triệu chỉ sắm được cái xe đạp, hay xe sang số cũ cà khổ, có thể nói về anh tay ga, vì sao lại như thế? tiền của họ ở đâu...?

Nói những chuyện như thế quả là không cùng, những câu hỏi "Tại sao? Vì đâu?...", phải là những việc của các cơ quan chức năng thực thi pháp luật của một đất nước xem xét... Làm sao cho bộ máy nhà nước hoàn chỉnh, chạy ngon lành... Ở đây tôi chỉ muốn nói chuyện xã hội là đừng phân biệt, tôi muốn nói nếu chính đáng, những người làm ra bạc tỉ tỉ, hay những người ở một chức vụ nào đó mà được hưởng những gì ta không được hưởng thì cũng đừng nên... ganh tị hoặc "nhân danh" gì đó để đả phá họ, vì với những gì bằng tài năng, lao động của họ thì họ xứng đáng được hưởng như thế, những người như thế họ xứng đáng được ngồi xe Mercedes hay máy bay riêng, hoặc thấp hơn là đi xe tay ga vài chục vài trăm triệu... Còn nếu cứ "cào bằng", lại e rằng đến lúc nào đó ta sẽ trở lại cái thời có được phân vàng phải đem dấu kỹ, hoặc muốn ăn con gà phải lén lút như đi ăn trộm...

--> Read more..