PNH


Vãn giác văn chương chân tiểu kỹ... Tô Đông Pha.




Một góc nhìn...


Photobucket
Photobucket

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Hãy bảo tồn phà Thủ Thiêm như một di tích TTO - Thông tin vào 24g đêm nay 31-12-2011, sau chuyến phà cuối cùng từ quận 1 về quận 2, bến phà Thù Thiêm có tuổi đời 100 năm sẽ nói lời chia tay đã để lại nhiều xúc cảm trong lòng bạn đọc.

--> Read more..

Ngày cuối của năm.


Hôm nay là ngày cuối của năm dương lịch, ngày cuối - Hoặc cái gì đó cuối cùng, nghe có vẻ... ngậm  ngùi. Một ngày, cho dù là ngày đầu hay ngày cuối, dĩ nhiên vẫn với những vui, buồn, lo toan, đời sống luôn là như thế, chẳng chừa ngày nào, chẳng chừa một ai.  Hôm nay, có thể với tôi là một ngày vui, bởi cu cậu con trai chính thức ra trường, sau bốn năm đèn sách đại học...

Thời buổi bây giờ con trẻ học đại học dễ dàng hơn nhiều so với các thế hệ trước, có thể thời trước là tại chiến tranh, tại thời cuộc... Bố mẹ như thế, học hành chẳng tới đâu, mười tám hai mươi đã bước xuống lăn lộn với cuộc đời, học ở... trường đời là chính, cho nên con cái được học hành đàng hoàng, cũng mừng...
Cu cậu con trai học ở đại học Khoa học Xã hội Nhân văn TP HCM, khoa Quan hệ Quốc Tế, xem buổi lễ tốt nghiệp của các cô cậu khoa này thấy có điều được nhất là tất cả các cô cậu đều có được cái kỹ năng ăn nói, ứng xử trước đám đông, một điều mà không dễ gì các bạn trẻ bây giờ có được. Có lẽ bởi đặc điểm của ngành học, ngay từ thời còn là sinh viên, các sinh viên ngành học này đã phải thường xuyên dự những buổi giao tiếp, nhất là các bạn trẻ khá sinh ngữ. Cu cậu nhà tôi, thường xuyên trong ban đón tiếp, hướng dẫn những phái đoàn các trường đại học nước ngoài đến tham quan, công tác, giao lưu, trao đổi văn hoá... Chính nhờ những lần gặp gỡ như thế mà giờ đây cu cậu có những người bạn ở khắp nơi trên thế giới, Singapore, Malaysia, Anh, Mỹ, Đức... Vừa rồi cu cậu xin tiền mua vé máy bay và đã đi một vòng Singapore, Malaysia thăm bạn bè...


  













Thêm một điều nữa là cu cậu nhà tôi rất ham vui (ham vui nói chung, chắc giống bố), lại mê nhảy nhót, các bạn nhìn hình thì biết, tuổi trẻ dẫu sao cũng cần phải năng động...Tuổi trẻ mà cứ ì ra đi đâu cũng ngán ngại thì chán lắm.











--> Read more..

Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Tự cứu.


Liên tiếp trong những ngày vừa qua là những vụ cháy xe gắn máy, kể cả xe ô tô các loại (xe du lịch, xe khách, xe tải...), chẳng rõ nguyên nhân do đâu, vì chưa thấy một cơ quan hay ai đó có thẩm quyền kết luận rõ  ràng. Bộ CA nói nguyên nhân xe cháy do chập điện, hihi, cái này ai chẳng biết, xe tự nhiên bốc cháy (đang chạy hay cũng có khi đang dựng trong nhà chẳng hề lăn bánh), nhưng nếu cố nói để lấy có thì cũng chỉ được độ 30%. Chập điện cũng chỉ là một nửa tác nhân gây cháy (điều kiện cần), nửa còn lại là phải có rò rỉ xăng nhớt (điều kiện đủ), và một điều quan trọng nữa là nguyên nhân chập điện là do lỗi ở đâu? Thiết kế và lắp đặt không hoàn chỉnh (lỗi kỹ thuật) của nhà sản xuất xe, hay do chủ xe tự ý gắn đặt thêm còi, đèn, hay cái gì khác...
Đọc báo thấy cơ quan chức năng nói khó xác định được nguyên nhân cháy xe (xe gắn máy), và một trong những điều chủ yếu nêu trên là do người bị thiệt hại bỏ đi mất không khai báo. Thật sự không hiểu tại sao giới chức có thẩm quyền lại suy nghĩ như thế, cũng y như kiểu bắt được quả tang những tên rải đinh ngoài đường hay trộm cắp, tang chứng rành rành, kể cả thú nhận của kẻ phạm tội, cuối cùng thì thả tên tội phạm vì không có người bị hại tố cáo. Cái xe bị cháy còn nằm lù lù ra đó, thiết nghĩ để tìm ra nguyên nhân không khó với kỹ thuật và phương tiện bây giờ. Một chiếc máy bay cả trăm ngàn chi tiết, bị nạn rơi xuống biển tan tành mà người ta còn vớt lên từng mảnh và xác định được nguyên nhân rơi, hỏng hóc ở bộ phận nào, huống hồ một chiếc xe gắn máy cỏn con...
Người bị thiệt hại vì lý do nào đó không khai báo, cũng không hề ảnh hưởng đến chuyện tìm ra nguyên nhân kỹ thuật của việc xe cháy... Hai chuyện này khác nhau xa... Và cho dù người bị thiệt hại không khai báo, cơ quan chức năng cũng cần tìm ra nguyên nhân không khai báo này, xe có nguồn gốc bất minh ư? Hay vì ngại phải mất thời giờ đi lại khai báo? Hay vì một lý do nào khác...? Chiếc xe  gắn máy có số sườn, số máy (số sườn, số máy được đúc chìm hoặc nổi, có cháy cũng vẫn còn số), xe đã được đăng bộ, đăng ký giấy tờ nguồn gốc đầy đủ... Truy ra chủ xe đâu khó...
Vụ việc cháy xe kéo dài mà không được làm rõ, chỉ tạo thêm những dư luận, đồn đoán không hay, và thêm sự bất an trong dân chúng... Vừa rồi báo chí có đăng tin khởi tố vụ cháy nổ xe máy gây chết người ở Bắc Ninh vừa qua, và không hiểu vì sao mà chỉ đăng tin... mí mí như thế. Khởi tố thì phải có ai đó là chủ thể bị khởi tố chứ? Kẻ tư thù gia đình này chăng? hay kẻ phá hoại nhằm gây bất an cho xã hội? Hay thuần tuý là hãng sản xuất vì đã làm ra chiếc xe không hoàn chỉnh gây hậu quả nghiêm trọng...? Sống trong thời đại của thông tin, mà giấu diếm thông tin kiểu này thật là không nên...
Rồi thêm vụ việc cháy nhà cao tầng vừa qua ở Hà Nội, nhà cửa bây giờ đã cao tới mấy chục tầng, mà xe thang chỉ vươn tới tầng thứ 20, cũng không phải là tầng 20 ở đâu cũng cứu được, xe và thang cồng kềnh, đường xá thì chật hẹp... càng vươn cao xe thang càng phải có khoảng cách, thang đâu có dựng đứng được... phải có khoảng cách giữa xe thang và nhà cao tầng... Còn máy bay trực thăng để cứu người và chữa cháy xem ra càng xa vời...  Thật ra sử dụng máy bay trực thăng để cứu người và chữa cháy nhất là đối với nhà cao tầng, lại có vẻ là việc khả thi nhất. Thử nhìn lại hình ảnh chữa cháy ở Saigon trước năm 75 mà bạn bè đã đưa lên ở một entry trước, chỉ là một chiếc Chinook 2 cánh quạt bình thường của quân đội, phía dưới là chiếc gàu chứa nước. Còn hình ảnh đáp xuống nóc nhà để rước người ư? Dịp 30 tháng 4 năm 75 những hình ảnh ở Saigon cũng vẫn còn đó, chỉ cần một khoảng sân thượng rộng bằng hai chiếc giường là chiếc trực thăng đã có thể đáp xuống đón người được rồi, mà một hai chiếc trực thăng ở những thành phố lớn như Hà Nội, Saigon... nơi có những nhà cao mấy chục tầng đâu có thiếu...
Cho nên sau vụ cháy ở Hà Nội vừa rồi, tôi nhớ báo Tuổi Trẻ hay Thanh Niên gì đó đã đưa lên cái tít "Đừng để người dân tự cứu", khi nói về những yếu kém nhiều mặt của công tác chữa cháy...
Đúng là ở nước ta người dân phải tự cứu mình trong rất nhiều chuyện...         
 
 


--> Read more..

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Bảo kê, bảo bọc, bảo trợ...


Tôi có đứa cháu con người em gái đang sống bên Úc, cô nàng có cậu bồ người Anh. Vợ chồng cô em gái ở VN nhưng cũng rất quan tâm, lo lắng cho cuộc sống bên nước người của cô con gái, tuy cô nàng cũng đã "tam thập nhi lập", và sống xa bố mẹ cả mấy ngàn cây số. Cậu bồ người Anh biết chuyện nói đại ý "người VN ngộ quá, cha mẹ cứ quan tâm lo cho con cái suốt cuộc đời, người Anh hoặc Âu Mỹ nói chung không như thế, họ lo lắng cho con nhưng từ bé đã luôn tạo cho con cái tính độc lập, và đến tuổi trưởng thành rồi thì không phải không lo nữa, mà họ chỉ nhìn theo con cái rồi góp ý thôi, để con cái sống cuộc sống của con cái. Lúc đó cha mẹ trở lại cuộc sống của mình, rảnh rỗi thì đi du lịch, làm những việc mình thích..., chứ lúc nào cũng hết lo cho con rồi đến lo cho cháu rồi già chẳng còn làm gì được nữa, muốn đi đâu cũng không còn sức mà đi...".
Hihi, quả là câu người Anh này nói đúng, có lẽ người Á đông hay người Việt mình nói riêng có tính như thế, ít hoặc nhiều. Có những gia đình "tam tứ đại đồng đường", mấy thế hệ cùng chung dưới một mái nhà. Có lẽ điều này do nhiều nguyên nhân, về triết lý sống của người Á đông, hoàn cảnh xã hội (cuộc sống nông nghiệp là chủ yếu và kéo dài bao đời)... Và nói chung là "môi trường sống" tạo nên tính cách của con người... Có lẽ cũng khó có thể nói điều nào hay điều nào dở, cách sống của người Tây phương hay của người Á đông trong đó có VN, có nhiều cái người Việt thấy kỳ khi nhìn người Âu Mỹ sống, và ngược lại người Âu Mỹ nhìn người mình thấy ngộ...
Nhưng có lẽ có một điều mà ai cũng nhìn thấy bây giờ, nhất là ở thành thị (mà bây giờ đâu cũng là thành phố), nhà cửa ít con, đa số cha mẹ "bao cấp" cho con cái quá, điển hình là câu hát "Cha mẹ là lá chắn che chở suốt đời con", khi con còn nhỏ thì bế ẵm, đi học cấp một, cấp hai, cấp ba đưa đón... có khi học đại học vẫn cứ đưa đón... Con cái ra trường chạy vạy cho con chỗ làm tốt, rồi lo cho con trong việc lập gia đình, có cháu nội, cháu ngoại tiếp tục làm... vú em... Xưa cha mẹ ông bà mình coi vậy mà không đến nỗi thế "Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào", câu thành ngữ còn rành rành ra đấy, trong nhà sinh năm bảy đứa, có khi cả chục hay cả tá... làm sao mà lo cho xuể...
Lo được cho con cái như thế cũng có điều tốt, nhưng rồi cũng có điều không tốt, là đã tập cho con cái tính ỷ lại, ích kỷ, đã tạo nên những đứa trẻ to xác nhưng không trưởng thành... xã hội bây giờ có nhiều những người lớn trẻ con như thế... Có khi đã về già, nhưng suy nghĩ và xử sự trong cuộc sống như một đứa trẻ con...
--> Read more..

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Lại cháy xe.

Chủ Nhật, 18/12/2011, 20:03 (GMT+7)

Xe Mercedes bốc cháy trên đường

TTO - Khoảng 13g ngày 18-12, chiếc xe Mercedes E300 đang chạy trên đường Nguyễn Xiển (Hà Nội) đột nhiên bốc cháy dữ dội. Chỉ sau vài phút bốc hỏa, chiếc xe đã bị thiêu rụi còn trơ khung.

>> Thử lý giải nguyên nhân xe máy bốc cháy
>> Xe tải bốc cháy giữa đường
>>
Dập tắt kịp thời một xe máy bốc cháy
>> Xe SH bốc cháy ngùn ngụt trên phố
>> Xe Honda lại bốc cháy giữa đường
>> Mối lo cháy nổ xe máy

Xe Mercedes E300 cháy "trơ xương" - Ảnh: A. Quang

Ông Ngô Văn Linh (50 tuổi, trú tại quận Hà Đông, Hà Nội) - một trong 4 người ngồi trên chiếc xe – cho biết phải đến khi người dân hô hoán những người ngồi trong xe mới biết xe bị cháy.

Cụ thể, khi xe chạy từ ngã tư Nguyễn Trãi – Khuất Duy Tiến vào đường Nguyễn Xiển hướng về khu Linh Đàm thì ngửi thấy mùi khét, sau đó thấy người đi đường đuổi theo hô xe bốc khói nên lái xe cho dừng xe lại.

Cả nhóm chạy ra khỏi xe, phát hiện có khói bốc ra từ đầu xe nên đang chạy vào nhà dân mượn xô chậu múc nước dập. Tuy nhiên, chỉ ít phút sau chiếc xe bốc cháy dữ dội khiến những xô nước ít ỏi không dập tắt được đám cháy này nên toàn bộ phần nội thất, phụ tùng của chiếc xe bị thiêu hủy hoàn toàn. Tại các đường dây điện, lõi đồng cháy trơ ra hàng cuộn dây.

Ông Ngô Văn Linh cho biết chiếc xe được ông mua vào năm 2006, theo giấy tờ thì xe đăng ký từ năm 2001. Theo thời giá thị trường, một chiếc Mercedes E300 mới có giá khoảng hơn 2,5 tỉ đồng.

Sở Cảnh sát PCCC cho biết đã nắm được sự việc trên và sẽ phối hợp với cơ quan chức năng để xác minh, làm rõ nguyên nhân.

Một số hình ảnh chiếc xe bạc tỷ bị cháy, nay là đống tro tàn - Ảnh: A.Quang - Quang Thế

Theo thống kê của Sở Cảnh sát PCCC Hà Nội, từ 1-12-2010 đến nay, toàn thành phố xảy ra 30 vụ cháy ôtô, trong đó có nhiều xe bị thiêu rụi hoàn toàn.

Các loại ôtô bị cháy đa dạng, từ xe đầu kéo đến xe tải... nhưng chủ yếu vẫn là dòng xe cá nhân 4 chỗ, 7 chỗ với nhiều thương hiệu đắt tiền như BMW, Ford, Toyota... Thiệt hại ước tính nhiều tỉ đồng.

M.QUANG - A.QUANG

Trưa nay 18/12/2011 lại cháy xe, lần này là xe hơi, một "con Mẹc" đàng hoàng . Cũng tại Hà Nội, "bà hỏa" hình như thích thành phố Hà Nội?

Thấy xe máy cháy dữ quá đang định chuyển sang xe hơi  lại gặp vụ này, thôi nghe theo bác Bu sắm cái xe đạp đi cho chắc ăn vậy .

 

--> Read more..